Chuyện tình yêu của một chàng trai dân IT - Phần 2

Thảo luận trong 'Truyện tình cảm' bắt đầu bởi Admin, 12/8/15.

Đọc: 2,718

  1. Admin Administrator

    Đám cưới được diễn ra trong khuôn viên trường Đại Học, nơi chú rể đang làm giảng viên. Anh đến khá sớm so với giờ đón khách, các nhân viên tổ chức đám cưới đang rải những quả bóng bay lên cửa chào phủ đầy hoa lá bằng nhựa plastic. Một số người có vẻ là người nhà hai họ đang xem chỗ này, bình phẩm chỗ kia, ai ai cũng thật rạng rỡ dưới cái nắng chiều nhàn nhạt. Chẳng ai để ý đến gã trai trẻ khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc và ánh mắt nặng trĩu ưu phiền tha thẩn tản bộ trên thảm cỏ xanh mướt trước sân khấu. Anh ăn mặc giản dị với quần jean, áo phông có cổ và giày converse, không phù hợp lắm với một đám cưới sang trọng. Anh định sẽ diện một bộ vest thật lịch sự nhưng đã sớm từ bỏ ý nghĩ đó. Khoác lên người bộ đồ lịch lãm mà trong lòng đang rối bời chỉ làm anh trông càng tồi tệ. Vậy nên anh đã quyết định sẽ xuất hiện với con người thật của mình, con người mà cô từng yêu.

    Nhìn cô thật hạnh phúc trong tấm ảnh cưới. Nụ cười rạng rỡ tuy không còn vô tư như cô bạn cùng trường phổ thông xưa kia, nhưng là nụ cười mãn nguyện của nàng công chúa đã tìm thấy chàng hoàng tử của đời mình sau khi hôn nhầm một con ếch. Lòng anh quặn lại như bị một hàng rào thép gai quấn lấy. Lẽ ra, chú rể trong bức ảnh kia phải là anh, đám cưới hôm nay phải gọi tên anh và cô mới đúng, lẽ ra… Cuộc đời của anh, toàn là những lần “lẽ ra”. Anh nhắm mắt và thở dài.

    Phải khó khăn lắm anh mới bắt được thanh quản của mình gọi tên cô. Cô đang nói chuyện với vài người bạn gái trong khi chờ trang điểm. Nhìn thấy anh, cô hơi chút bối rối nhưng không hề bất ngờ, hẳn nhiên là cô mong anh sẽ đến, chỉ có vậy thì cuộc trả thù mới hoàn hảo.

    Trong khi mọi người bắt đầu đi ra ngoài, cô mời anh ngồi. Dù không muốn ngồi nhưng anh vẫn chọn cho mình chiếc ghế không quá gần cũng không quá xa cô, đôi chân anh sắp không giữ được thăng bằng nữa rồi.

    “Vậy mà tôi cứ nghĩ cậu sẽ không đến”. Cô nói, tuy chưa trang điểm xong nhưng trông cô xinh đẹp như một thiên thần trong chiếc váy cô dâu trắng muốt.

    “Em không thể xưng hô như trước kia nữa sao? Anh bắt đầu lấy lại bình tĩnh và ngắm nhìn cô kỹ hơn. Cô già dặn hơn xưa rất nhiều.

    Nhưng cô không trả lời, họ yên lặng một lúc.

    “Vậy là…uhm… Em mời anh đến dự đám cưới của em. Em có điều gì muốn nói với anh ư?”. Mái tóc dài mượt mà xưa kia đã cắt đi rồi, giờ mái tóc của cô chỉ đến ngang vai và uốn xoăn, anh thầm nghĩ đầy tiếc nuối.

    “Tại sao phải có gì muốn nói?”. Cô cười. “Tôi mời cậu dự đám cưới của tôi, như những người bạn với nhau thôi mà”.

    “EM THÔI ĐI! ĐỪNG GỌI ANH LÀ BẠN!”. Anh lớn tiếng. Dù đã tự nhủ phải biết kiềm chế cảm xúc, nhưng anh luôn thấy đau đớn khi cô gọi anh là bạn, đó chỉ là cách để chôn kín tình yêu mà thôi.

    “Thế cậu nghĩ tôi mời cậu dự đám cưới của tôi là vì lý do gì?”. Cô hỏi. Mắt cô đã bắt đầu ướt và mascara hơi lem nhem phía đuôi mắt.

    “Anh cũng không biết nữa. Ban đầu anh đã định không đến, nhưng chẳng hiểu một động lực vô hình nào đó đã bắt anh tới đây. Anh vẫn luôn như vậy, làm những việc mà chính anh cũng chẳng lý giải nổi”.

    ‘Em yêu anh ta chứ? Chú rể của em ý”. Một câu hỏi thật ngu ngốc của gã trai đáng thương.

    “Tất nhiên. Tôi yêu anh ấy. Đó là người đàn ông mà tôi có thể tin tưởng và chung sống trọn đời này”. Cô nhấn mạnh từ “trọn đời”, còn anh thì đau nhói khi nghe đến từ đó.

    “Thực ra tôi mời cậu đến đây không phải để trả thù, cũng không hề muốn gây tổn thương cho cả hai ta thêm nữa. Tôi biết trong những năm tháng qua cậu đã tự dằn vặt mình rất nhiều, cũng như tôi đã chơi vơi lạc lối không biết hạnh phúc thực sự có tồn tại hay không. Tôi không muốn cậu phải sống cùng sự ân hận cả đời. Thế nên tôi muốn gặp cậu một lần cuối, ở đám cưới của tôi. Thứ nhất là để cậu biết tôi không còn rơi nước mắt đẫm gối mỗi đêm thâu khi nghĩ về cậu nữa, giờ tôi có một tương lai hạnh phúc với người tôi yêu. Cậu không cần phải thấy có lỗi vì làm tôi đau. Thứ hai, tôi muốn chúng ta đối diện với nhau, để chính thức nói lời chia tay. Ngày cuối cùng ta gặp nhau, chẳng ai chịu mở lời cả, và đó chính là sai lầm lớn nhất của chúng ta, không thể nói những điều cần nói, để nó cứ đong đầy trong lòng suốt bao năm qua. Vậy giờ hãy nói đi, hãy nói rằng chúng ta chia tay nhau tại đây. Hãy nói những gì cậu còn chưa kịp nói với tôi. Để sau này không còn phải ân hận nữa”.

    Cả hai lại yên lặng một lúc.

    “Nếu em đã muốn vậy thì… có một điều anh luôn muốn nói với em mà không được. Có lần anh đã nói rằng “anh yêu công việc hơn em” và ngay sau đó em đã khóc. Đó là câu nói ngu xuẩn nhất trong đời anh. Công việc chẳng là cái quái gì hết. Anh hoàn toàn có thể cùng em sống giữa hoang đảo, ngày ngày câu cá và hái hoa quả ăn, đêm đêm dạo chơi trên biển ngắm ánh trăng tan, chỉ cần sống cùng em”.

    “Được rồi. Tôi tha thứ cho cậu. Còn gì nữa không”. Cô lảng tránh ánh mắt anh bằng cách hướng cái nhìn ra ngoài cửa sổ đầy nắng.

    “Còn về chuyện nói lời chia tay. Sau bao nhiêu năm sống trong dằn vặt, anh thấy nó không còn quan trọng nữa. Chuyện tình của chúng ta đã chết rồi, nhưng dư âm tình yêu thì còn mãi. Nó vẫn sống trong anh, sống trong em. Không phải là sự tồn tại lay lắt như một gánh nặng, mà là sự sống âm thầm nhưng vẫn đẹp đẽ, giống như loài nấm phát sáng giữa biển đen sâu thẳm. Thế nên anh vẫn nhớ đến em, và em vẫn nhớ đến anh, dù có đau khổ, có nước mắt, nhưng trong một bản nhạc buồn vẫn có những nốt thăng trầm”.

    Anh đứng dậy cùng lúc với cô.

    “Giờ có nói gì cũng quá muộn màng rồi. Con người vốn chỉ trân trọng những gì họ đã mất. Từ lâu anh đã hiểu rằng sẽ không được hít thở tình yêu của em nữa, sẽ không được yêu em như duyên trời định, một giây một phút cũng không. Anh chấp nhận sự thật đó và vẫn sống với nó, thậm chí coi nó là bạn đồng hành trên quãng đường còn lại. Thời gian rồi cũng hàn gắn mọi nỗi đau. Em không cần phải lo cho anh nữa, hãy sống thật hạnh phúc, đó chính là niềm vui để anh tiếp tục sống cuộc sống không có em rồi”.

    Anh đi ra đến cửa, rồi bỗng như nhớ ra điều gì đó, nên ngoảnh lại nói tiếp.

    “Giờ thì anh đã hiểu vì sao anh lại có mặt ở đây. Chính là để đối diện với em, điều anh không dám làm suốt bốn năm qua. Xét cho cùng, người ta cũng không thể trốn tránh nhau cả đời được”.

    “Đợi đã”. Cô gọi với theo, giọng như van nài. Anh đứng lại, nhưng không ngoảnh mặt lại nữa.

    ‘Anh… Không chúc em hạnh phúc sao?”. Giọng nói đó, sao mà giống giọng một cô gái đã từng hỏi “anh có yêu em không?” với anh cách đây bốn năm, trong một tối mùa thu se lạnh.

    “Chúc em hạnh phúc… mãi mãi”.

    Anh quay lưng bước đi, không thể chịu nổi thêm một giây nào, khi biết cô đang nhìn sau lưng anh, cho đến khi bóng anh khuất xa… mãi mãi.

    Một tràng pháo hoa nổ rộn rã hòa lẫn tiếng mở sâm panh và vỗ tay chúc mừng của các quan khách. Cô dâu và chú rể cùng trao nhau nhẫn cưới trước sự chứng kiến của hàng trăm người. Chẳng ai thèm quan tâm đến một gã trai trẻ có khuôn mặt lạnh tanh và đôi mắt đẫm nước đang đứng khuất sau cây si già.

    Anh chợt nghĩ đến những bộ phim Hollywood, trong đó vị cha xứ sẽ hỏi: “Ở đây có ai muốn phản đối đám cưới này không? Hãy lên tiếng ngay bây giờ hoặc im lặng mãi mãi”. Nhất định anh sẽ đứng dậy mà hét to rằng gã đàn ông kia không xứng đáng với cô ấy, hãy để cô ấy đến với tôi và tôi sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc mãi mãi. Anh cười xót xa, mơ ước sẽ mãi mãi chỉ là ước mơ.

    Tiếng pháo và tiếng chúc tụng đã dần khuất xa sau lưng, anh tản bộ dưới bóng râm của hàng cây bằng lăng trổ hoa tím đầy sức sống. Anh nên đi đâu bây giờ? Anh chẳng biết mình nên đi đâu nữa. Thậm chí anh còn chẳng nhớ mình là ai. Anh đã giữ lại chút lý trí để mà không nhảy xuống từ sân thượng đó hay anh đã rơi từ độ cao hàng trăm mét và giờ linh hồn của anh đến gặp người anh yêu một lần cuối, trước khi một luồng sáng từ trên trời chiếu xuống dẫn lối anh về với Thượng Đế.

    Anh bước đi thật chậm, chẳng phải để nhớ ra mình là ai, mà để quên đi những gì đã bỏ lại.

    Bài học: Khi yêu hãy tự nhủ rằng bản thân mình có thể giữ được hạnh phúc lâu dài cho cả hai hay không ? Đừng có như nhân vật trong câu chuyện để rồi tự đưa mình vào bế tắc, đến cuối cùng thì vẫn mãi ôm một mối tình đầy nước mắt và đau đớn.

    Bài này mình dừng ở đây, tiếp đến mình sẽ cho ra mắt những câu chuyện tình thật cảm động để mọi người cũng thưởng thức nhé. Đừng quên share và like để ủng hộ mình nha. Cảm ơn mọi người. Nguồn: giới trẻ số

    Tiếp theo của: Chuyện tình yêu của một chàng trai dân IT

Chia sẻ trang này