Chuyện tình yêu của một chàng trai dân IT

Thảo luận trong 'Truyện tình cảm' bắt đầu bởi Admin, 12/8/15.

Đọc: 2,668

  1. Admin Administrator

    Thiệp hồng được gửi đến văn phòng lúc năm giờ chiều, khi các nhân viên đang sửa soạn trở về nhà sau một ngày làm việc tẻ nhạt như bao ngày khác. Đích thân cô lễ tân duyên dáng mang nó đến tận bàn làm việc của anh. Một tấm thiệp sang trọng màu trắng với những hoa văn ép nhũ, và dòng chữ màu tím ngay ngắn toát lên sự tinh tế. Thế nhưng anh lại cảm thấy bất an nhiều hơn.

    Anh liếc qua phần tên chú rể, lạ hoắc, hoàn toàn không gợi anh nhớ đến một người quen nào. Anh tiếp tục đưa mắt sang tên cô dâu, vậy là thế giới của anh đã tàn lụi vào ngày hôm nay. Bỗng nhiên cả khu văn phòng trở nên ngột ngạt và tù túng hơn bao giờ hết, anh thấy khó thở ngay cả khi điều hòa đang chạy hết công suất. Tại sao lũ người kia lại có thể cười nói vui vẻ đến thế? Họ hạnh phúc lắm ư? Toàn những chuyện hớt lẻo nói xấu người khác, toàn những kẻ vô dụng cố bám trụ lại đây với một công việc đáng thương và đồng lương hèn mạt. Bỗng nhiên anh cảm thấy ghê tởm cái không khí này, anh phải rời khỏi đây.

    Anh đứng dậy, tay vẫn nắm chặt tấm thiệp đã nhăn nhúm, và bước đi thật nhanh. Thang máy đưa anh lên tầng thượng, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh sông Hà Thanh đang bị kẹp giữa hai bên bờ đầy ắp nhà cao tầng chọc trời. Nhưng anh chẳng còn thấy gì nữa, các giác quan khác cũng đang mất dần cảm xúc. Anh ngồi phịch xuống nền đất láng bê tông xù xì như thể đã bị vắt kiệt hết sức lực. Thế là cuối cùng cô ấy cũng lấy chồng, mối tình đầu của anh, người mà anh vẫn gặp trong những cơn mộng mị dài bất tận, người mà anh vẫn đau xé ruột mỗi khi chợt nhớ đến giữa một chiều mưa cô quạnh nào đó. Cô sắp lấy chồng, và cô đã gửi thiệp mời cho anh, như một sự trả thù, rằng anh hãy nhìn đi, tôi vẫn hạnh phúc khi anh ruồng bỏ tôi. Sau khi chia tay, anh mất ba năm để thôi tự trừng phạt mình vì đã đánh mất cô. Thêm một năm nữa để vỗ về nỗi đau nguôi ngoai, nó đã chịu ngủ yên với quá khứ tật nguyền đầy những xước sẹo và nước mắt. Anh đã chôn nó rất sâu dưới tầng tầng lớp lớp ký ức bằng sự lãnh cảm với thế giới yêu thương và thiêu cháy nó đến khi chỉ còn nắm tro tàn với những cuộc tình một đêm vô cảm xúc. Anh đã tự lừa dối mình, tự tẩy não để có thể sống một cuộc sống bớt ưu phiền, vơi đi những ân hận của tuổi trẻ ích kỷ, thế nhưng…

    Ngay khi nhìn thấy tên của cô, được viết rất đẹp trên tấm thiệp, tất cả những ký ức xưa cũ lập tức ùa về, rõ nét như thể mới xảy ra ngày hôm qua, mạnh mẽ như chưa từng bị hủy diệt. Chúng giống như một hố đen bất tử, đã vươn tới những giới hạn ngoài vũ trụ bao la kia, khiến anh không thể kiểm soát được. Chúng chỉ đơn giản chơi trốn tìm với anh, thỉnh thoảng chúng xuất hiện và ném một ít cảm xúc tệ hại vào người anh. Nhưng lần này chúng đã đổ xuống như một cơn sóng thần cuốn trôi tất cả lý trí và sự tự vệ nơi anh, chúng hạ gục anh trước khi anh kịp nhận ra chúng. Một đoạn phim ngắn lướt qua trước mắt anh. Lần đầu tiên anh gặp cô ở trường phổ thông, đó là một sáng mùa đông lạnh lẽo, anh đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, một tình yêu trong lành tuyệt đối. Lần đầu tiên họ hôn nhau, hai năm sau đó khi cả hai đã là sinh viên. Nụ hôn đầu thật vụng về và lóng ngóng, chỉ chạm môi rất nhẹ nhưng lại in dấu sâu đậm trong lòng họ đến suốt đời. Anh nhớ những đêm mùa thu se lạnh, anh và cô đi dạo trên đường Phan Đình Phùng để thưởng thức mùi hoa sữa thơm ngào ngạt. Anh nhớ những ly chè đủ màu sắc, những que kem lạnh buốt mà anh cùng cô ăn trong một buổi trưa hè nắng vàng giòn tan trên lá cây. Anh cũng nhớ những câu nói ngu ngốc và dại dột mà anh ước giá như mình chưa từng nói ra. Anh nhớ những giọt nước mắt trong veo lăn dài trên gò má cô, nhớ giọng nói đứt quãng vì nấc nghẹn của cô qua điện thoại… Anh nhớ ngày cô rời xa anh, một buổi chiều ảm đạm giống như ngày hôm nay. Anh chỉ biết đứng nhìn cho đến khi bóng cô xa khuất… mãi mãi. Nước trào ra từ khóe mắt như một dòng thác đổ xuống miền tăm tối. Anh chẳng buồn ngăn nó chảy, nếu có lúc nào mà anh có thể từ bỏ sĩ diện đàn ông và tự cho phép phần yếu đuối trong con người mình được hiện hữu, thì chính là lúc này đây. Cách đây bốn năm, khi anh ngu ngốc buông tay cô, chẳng bao giờ anh nghĩ trong phần đời còn lại của mình sẽ có một buổi chiều anh ngồi trên tầng thượng của một tòa building chọc trời và khóc như trẻ con. Nước mắt cứ tuôn rơi, cuốn theo những phiền muộn, ân hận và cô đơn anh đã phải gánh chịu suốt những năm tháng qua. Anh không thể kìm nén nổi nữa!!!

    Mặt trời chỉ còn lấp ló sau đường chân trời như đang tạm biệt ngày dài sắp chết đi. Dưới cái bóng chạng vạng của khí quyển, các tòa nhà bắt đầu lên đèn, con người vẫn hối hả với nhịp sống về đêm của họ, tiếng còi inh ỏi, khói bụi đặc quánh như địa ngục. Nhưng những điều đó chẳng còn liên quan gì đến anh nữa. Anh giờ đây như một hạt cát đã rời khỏi Trái Đất và trôi dạt trong vũ trụ bao la. Anh có nên nhảy xuống không? Câu hỏi này bắt đầu ám ảnh anh, độ cao hàng trăm mét so với mặt đất đang dần trở nên thân thiện với anh. Ngẫm lại, anh đã làm được gì trong đời? Hai mươi tư tuổi, làm việc như điên trong suốt ba năm mà chẳng mong muốn đạt tới một cái gì cụ thể. Hầu như không đi đâu và cũng không có nhiều bạn bè. Tóm lại anh chưa làm được cái gì to tát cả. Thế giới này vốn là cái nhà tù khổng lồ, nơi con người tự giác nhốt mình trong đó mà chẳng cần một quản giáo nào thúc ép. Sự nhàm chán, lòng đố kỵ, lòng tham, nhục dục, tiền bạc… đó là tất cả những gì anh và những người khác biết đến. Cuộc đời anh là một chuỗi những điều tầm thường, ngoại trừ cô. Cô là món quà tuyệt vời và ý nghĩa nhất mà Thượng Đế đã ban tặng cho anh, nhưng anh đã không biết quý trọng món quà đó, và hôm nay là ngày anh phải trả giá cho những sai lầm của mình. Chapter này dừng ở đây nhé, mình đi ăn cái đã đói quá – hẹn gặp chương sau nhé các bạn
    Xem tiếp: Chuyện tình yêu của một chàng trai dân IT - Phần 2

Chia sẻ trang này