Truyện ma Ký Sự Chuyển Mộ - Phần 3

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi Admin, 19/5/14.

Đọc: 501

  1. Admin Administrator

    Anh Tú nghe thấy nhưng ko đáp lại bác Tiến mà quay sang chỗ đám tù binh hét:

    Đm! Mấy ông bà kia ra lấy xe rồi khiêng 2 thằng đi viện đi, làm nhanh tay lên. Còn lũ kia đm chúng mày qùy tất cả xuống cho tao. Lũ chúng mày ko đủ tư cách đứng trước mặt tao nói chuyện.

    Mấy ông bà kia khóc lóc chạy ra chỗ 2 thằng đang nằm kia bế dạy đem ra ngoài, bên ngoài có 1 con taxi chờ sẵn rồi. Còn đám trẻ trâu kia thằng nào thằng nấy nen nét cúi gằm mặt xuống ra vẻ ko phục tùng. Bọn này sĩ diện phết, xung quanh biết bao nhiêu người đang đứng xem, chúng nó làm vậy thì đảm bảo mai ko thằng nào dám bước chân ra ngoài đường nữa ấy chứ.

    Anh Tú thấy vậy chợn mắt sách con típ tiến lại đám đó vừa đi vừa quát:
    Đm chúng mày điếc hay sao mà còn đứng chơ cái mặt chó ra vậy.
    Anh tiến lại gần thì mấy thằng đang đứng tốp đầu lùi lùi lại rồi qùy dụp xuống mắt ngước lên nhìn anh Tú. Cả đám sau thấy vậy qùy xuống theo hết, đứa con gái tóc vàng cũng ko ngoại lệ. Anh Tú gọi 1 thằng cởi trần săm con bọ cạp ở cổ, tóc bổ đôi vàng choé với đứa con gái kia đứng dạy rồi sai:

    Thằng kia đếm ở đây xem bao nhiêu người còn con này đếm chỗ đống xe xem có bao nhiêu chiếc.
    2 con dời đứng dạy tay dơ trước mặt cụng cụng xuống đếm rồi báo cáo:

    -Dạ có 17 người.
    -Dạ có 20 xe anh ạ.
    Anh Tú lẩm bẩm rồi sai tiếp:

    2 đứa mày với thằng bên cạnh ra tháo hết hơi xe ở 2 bánh cho tao. Tháo ko hết tao đốt chúng mày luôn đấy.

    Bọn kia đang tháo thì ở ngoài có mấy thằng CA phường loáng thoáng đang đứng ngó nghiêng chuẩn bị đi vào. Anh Tú chắc cũng thấy rồi nhưng
    hình như a ko để í gì thì phải.

    À em xin giải thích cho 1 cơ số các anh vozer 9x đời giữa trở lên cho tới 10x đời cuối hiểu 1 chút, ko lại bảo em dựng chuyện chém gió. Thời đó ko phải cứ sảy ra biến là mấy anh CĐ hay 113, 141 trong vòng vài phút là sẽ có mặt đâu. Đâu phải ai cũng có đt mà gọi cho đường dây nóng, mà có gọi thì chưa chắc chúng nó đã đến. Nếu có đến thì mọi chuyện cũng đã rồi, còn gọi cho bọn CA phường thì vô ích thôi, mấy chú đó chỉ giải quyết 3 vụ chộm mèo bắt chó.,đánh đấm vớ vẩn thôi. Mấy cha đó đâu có võ vẽ nghiệp vụ như thời bây giờ đâu. Huống chi là đứng trước mặt lão là 3 thằng lăm lăm cầm kiếm, bên cạnh vài thằng máu me be bét, và 1 cơ số thanh niên đang qùy dưới đất. Cảnh này mà 141 bây giờ có khi cũng phải đắn đo suy nghĩ. Chắc mấy chú CA phường lạo dạo cho có lệ để chờ CA quận đến giải quyết thôi.

    Anh Tú chắc cũng hiểu ra tình hình nên kêu bọn em lên ô tô. Kiểu này chỉ tầm mươi phút nữa là bọn quận đến. Anh Tú quát bọn tù binh ra dong xe và cầm típ vẫy vẫy người dân ở phía ngã tư trước mui xe ra hiệu tránh đường.

    Bọn tù binh thấy vậy vội đứng dạy ra rắt xe, còn đám đông trước mặt dài đến mấy chục m đang vội vàng tách ra 2 bên lề. Đông qúa cho nên 1 số tràn cả lên vỉa hè. 1 lát sau bọn tù binh đã dong hết xe lên vỉa hè còn chừa lại 3 chiếc. 2 con 81 với 1 con dream lùn. A Tú ra lấy mũi dao chọc vào ống dẫn xăng con dream cho bật hẳn ra, 2 con kia thì chảy hết từ trước rồi.

    Anh Tú quay lưng định ra chỗ ô tô thì có 3 thằng dân phòng cầm dùi cui tiến lại chỉ chỏ và quát:
    Mấy ông ở đâu mà đến đây đập phá định bỏ chạy hả. CA huyện đang tới chạy ko thoát được đâu, theo bọn tôi về phường trước có gì thì giải quyết nội bộ thôi, mấy ông mà chạy CA huyện bắt được thì chỉ có nằm khám mọt gông.
  2. Admin

    Admin Administrator Thành viên BQT

    Anh Tú quay lại tiếp tục dơ típ dọa 3 thằng CA:

    - 3 thằng phường với mấy thằng trên huyện mà đòi bắt được tao á. 3 thằng mày có tin tao chém chết chúng mày mà vẫn ko sao ko? ĐM tao ngồi đây đợi xem thằng nào dám đến bắt tao lũ chó àk

    Anh vừa nói xong cầm típ dí theo 3 thằng nhưng chúng nó ở xa quá nên ko đuổi được. Anh quay lại gần chỗ xe rồi rút điện thoại gọi cho cậu Hoan ở tàu. Anh Tú thì công nhận là hổ báo thật nhưng cũng ko tự nhiên mà anh liều đến vậy đâu. Ông M ông chủ bọn em có người nhà là tay to làm trong bộ CA hồi đó, có gì liên quan đến luật pháp thì chỉ cần nhờ tay to đó, vài cú đt nhắc nhở xuống cấp dưới là mọi chuyện lại ổn ngay. Bộ gọi cho tỉnh, tỉnh gọi cho huyện, huyện lại điều chỉnh mấy thằng phường. Nhưng anh Tú ngại gọi trực tiếp cho ông M nên phải bảo cậu Hoan gọi thay. Cậu Hoan vốn là chí cốt của ông M cho nên lời nói có trọng lượng vô cùng. Ông M có lần xuống uống rượu dưới tàu đã tuyên bố:
    - Hoan cứ yên tâm mà chạy tàu cho Anh, mọi chuyện rắc rối từ dưới biển cho đến trên bờ anh sẽ giải quyết hết. Anh em dưới tàu có va chạm gì thì cứ alo cho Anh miễn ko làm chết người là được, chết người thì cúng ko sao đâu nhưng làm thế nó mất đức.

    Quen tay to cho nên bọn em chả bao giờ mất tiền luật với bọn GT trên biển và sông. mấy thằng GT phóng xuồng bay ra thu tiền luật nhìn thấy cái biển số là cứ tự động quay lại. Sau 1 hồi trình bày với cậu Hoan thì anh Tú tắt máy và tiến ra gần đám người ở sau đít ô tô rồi dơ con típ về phía trước lia lia qua 2 bên mồm quát:

    Chúng mày chánh hết ra để tao đi, tao quay xe lại luôn đấy thằng nào còn ở lòng đường tao đâm dáng chịu. Xe tao trên đường là ko có phanh đâu

    Lúc trước thì quát người ở ngã tư giờ lại quát người phía sau, 3 người bọn em chả hiểu trong đầu ông ấy đang tính cái gì nữa. Đoàn người lại nhốn nháo tranh nhau tìm chỗ an toàn, chỉ khổ mấy thằng có ô tô tít còi inh lên rồi lao cả lên vỉa hè. Anh Tú leo lên xe rối nổ máy quay đầu xe lại phía sau phóng theo hướng cái ngách chỗ em với bác T chú ẩn.

    Đi qua chỗ 3 con xe mày chừng 40m thì anh tú phanh lại nói với bọn em:

    Mấy ông chờ tôi tí, quay lại đốt nốt 3 cái xe máy cho đỡ ngứa mắt rồi tìm nhà thằng bán óc heo chém chết cha nó đi.

    Anh nói xong rối nhảy xuống xe đi bộ quay ngược trở lại chỗ 3 cái xe máy, dân tình hóng hớt ko hiểu chuyện gì vẫn chưa dám qua đứng nem nép vào vệ đường. Anh Tú ra đến nơi cúi xuống châm lửa vào 3 chiếc xe, xăng ở đó rớt xung quanh cũng nhiều nên tí thì lão bị bỏng. 3 cái xe máy bùng bùng cháy dữ dội, lốp xe và nhựa bị cháy khói đen sì bốc lên ngùn ngụt. Dân sợ nổ nên chạy toán loạn như kiến vỡ tổ. Anh Tú đứng ngắm 1 lúc rồi leo lên xe đi tiếp.Bây giờ đã quá 12g mà cả khu phố chưa nhà nào tắt đèn, nhà nhà ra ban công, nhà nào ko có ban công thì bác ghế thò đầu qua tường dõi theo từng bước đi của anh Tú. Ông Tú này bình thường ở tàu hiền và vui tính lắm nhưng thù dai kinh khủng, dây vào anh chả khác gì dây phải cứt Anh vừa đi vừa hỏi em nhà thằng Trung óc heo ở đâu, bác Tiến cứ gàn nhưng ông nhất định ko nghe cứ đòi đến bằng được. Mọi người biết tính ông nên đành theo, còn cá nhân em thì thực sự thích cái phi vụ này. Bây giờ thì cứ thoải mái mà hành động thôi.

    Đi đến cái nghẽn nhỏ thì chông thấy cái thằng lái taxi đang ngồi đầu ngõ anh Tú dừng lại bên cạnh nhìn nó nói:
    Vẫn ở đây à mày leo lên xe đi, tao mượn xe tí nữa tao trả

    Thằng taxi mặt nghệt ra như tây dẵm cứt mếu máo nhìn anh:

    - Anh trả lại xe cho em đi, kiểu này công ty đuổi việc em mất. em phải chạy mất mấy triệu mới vào được. Vừa mới lái được 1 tháng anh ạ

    Anh Tú cười cợt nhìn nó:
    - Bác già cầm chỗ tiền vừa giờ với mấy sợi dây đưa nó đi để nó sửa xe, à mà thôi đưa nó tiền thôi thôi. Anh để chỗ dây vàng về gửi cho con gái để nó bán đóng tiền học đi. Thằng này mày ko dám lên thì cứ ngồi đây chờ lát ra chỗ gần bè cá mà lấy xe.

    Bác T móc trong túi đưa cho thằng taxi hết chỗ tiền đó, anh Tú lại phóng xe lao thẳng về hướng nhà thằng Trung óc heo.

    Em đã nói trước với các bác là tính em nó lan man lắm, em thích gì ấn tượng gì là em viết và câu chuyện em kể vốn ko có cốt chuyện nó chỉ là những câu chuyện đời thường chắp ghép vào với nhau thôi. 1 số bạn có vẻ ko thích hoặc ko tin cái chuyện đâm chém nhau bên trên và cho đó là gió máy. Mình sẽ ko giải thích những vấn đề thắc mắc trong câu chuyện hoặc các bạn vặn vẹo ở 1 số chi tiết. Những chuyện đó hoàn toàn là thời xưa nên các bạn đừng đem so sánh với hoàn cảnh thực tại các bạn đang sống.

    Còn chuyện về vụ đó kể ra sẽ rất lan man và dài dòng cho nên em sẽ tóm tắt chuyện đó. Sau khi phi xe đến nhà mẹ con thằng bán óc heo thì thấy bên trong nhà vẫn sáng nhưng đã khóa ngoài. A Tú chạy sang nhà bên cạnh hỏi thì biết được là 2 mẹ con nhà nó cùng vào viện gần nhà ngay sau đó. Nhà thằng Trung óc heo bố nó bị tai nạn xe chết từ lúc còn nhỏ, chỉ có 2 mẹ con sống với nhau. Anh Tú ức chế ko làm gì được lấy típ đập hết biển hiệu, bóng đèn trước cửa nhà nó. Rồi anh ra viện tìm thằng đó, vào viện thì thấy mẹ nó bị bỏng nặng từ lưng xuống đến tận chân, thằng con thì bị băng mặt đi tập tiễng. A Tú lôi nó ra hành lang rồi cùng anh Lam dần nó 1 trận đã đời, lưng mới chân tay nó bị chém rách từa lưa đến lúc nó gục xuống hẳn mới thôi. Đêm đó gần 4h sáng mới về tới tàu.

    Hơn 1 tháng sau đó.......

    Hôm nay tàu lại đỗ để lấy hàng, chắc phải cả tuần mới chạy tiếp sáng mai định xin về nhà chơi. Cũng phải đến gần 3 tháng chưa được về nhà rồi, nhớ mẹ hiền yêu dấu ở nhà qúa cơ. Vẫn thích về nhà mặc dù biết là về quê được 2 ngày lại chán lè lưỡi muốn đi ấy mà. Sau khi ăn cơm chiều xong, tầm 7h tối Tàu đỗ nên mấy ông kêu lên bờ mua bia hơi về uống, ở dưới tàu có bia chai nhưng ko có đá lạnh nên uống cũng mất ngon. Bác Tiến với em lên bờ mua mỗi ông 1 can nhựa 10 lít sách xuống tàu. Trung bình mỗi ông phải đả hết 2 lít, lai rai đến 10h thì xong. Mọi người phê phê chui hết trong tàu ngủ, em thì có cái tật cứ uống bia vào là khoảng 20 phút phải đi đái 1 lần. Cứ nằm trên giường được 1 lát lại phải mở cửa đi ra ngoài đái, ức chế vô cùng.

    Tầm khoảng 12h đêm khó chịu qúa mới lại đầu óc cứ thấp thỏm chờ đợi đến mai để được về nhà, em dạy vơ lấy bao thuốc mở cửa ra mũi ngồi hút, định bụng ngồi xả hết đống nước thải trong bụng rồi vào ngủ cho ngon. Mặc dù trên tàu có cái tục cấm kị là ăn đầu lái đái đầu mũi. Nhưng kệ đái cũng có ai biết đâu chứ, thi thoảng cũng gặp ông Lam mới ông Tú đái ở mũi mà cũng có sao đâu.

    Con Mực đang nằm ở ngoài nhìn thấy em nó lững thững theo đuôi em ra mũi. Chắc cu cậu nằm 1 mình cũng buồn. Đêm nay trăng mới nhú nên cứ mờ mờ ảo ảo, xương bay loáng thoáng ở mặt biển, tiếng sóng biển đập liên tiếp vào gầm mũi và 2 mạn tàu nghe cứ tóp tép như ai đó đang chọp chẹp cái miệng của mình.
    Đang ngồi lên be tàu nhắm mắt miên man suy nghĩ vẩn vơ thì đột nhiên con Mực đang nằm dưới nhổm hẳn người lên chăm chú nhìn 1 cái gì đó ở phía xa xa, con Mực chăm chú đến nỗi cảm giác nó như bất động. Có vẻ cái thứ nó đang nhìn ở 1 khoảng cách rất xa cho nên nó cũng chưa nhận biết được đó là cái gì nên chưa bộc lộ cảm xúc của mình. Rồi tự nhiên đuôi nó vẫy nhè nhẹ rồi dần dần mạnh lên, chân nó nhấc lên đạp xuống cúi cúi đầu nhìn về hướng trước mặt nó và sủa mừng. Em nhìn nó và vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, con Mực già này nó có bao giờ vẫy đuôi mừng kiểu vậy với ai ngoài 10 người trên tàu với ông chủ của nó đâu. Rồi tự nhiên em rùng mình nhớ lại cái hôm chôn con bé chết trôi ấy, hôm ấy con Mực nó cũng có biểu hiện lạ y như vậy. 1 lát sau con Mực 2 chân đứng dạy chồm chồm lên như ai đó ở trước mặt nó đang vung vung tay dử dử cho nó ăn cái gì, rồi con Mực ngồi bệt xuống đầu ngước lên nhìn bên trên, cái đuôi của nó vẫn vẫy vẫy.

    Chả có lẽ lại là hồn con bé chết trôi đang đứng đùa rỡn với nó, đã chôn cất nhang khói cho nó như thế rồi mà nó còn quẩn quanh đây làm gì. Hay là nó chỉ về chơi với con Mực thôi. Lúc này em ko có sợ gì đâu nhá các bác, vì từ hôm chôn cất nó xong em hình như có cảm tình gì đặc biệt với nó thì phải, em cảm giác rất là thân quen với nó thậm chí nhiều hôm trước khi ngủ còn nghĩ vẩn vơ là ước gì mình có thể nhìn thấy hồn và nghe thấy dọng nó cơ, có nhieeug lúc tò mò muốn biết nó là ai và vì sao lại chết. Truớc khi ngủ e hay nghĩ linh tinh vậy lắm. Mới lại con Mực nó mà mừng như vậy thì chắc hẳn là hồn con bé kia cũng lành chứ ko có ác í gì cả. Mình cũng tốt với nó chứ có làm hại gì nó đâu.

    Con Mực cứ vậy rồi nó từ từ quay đầu lại phía em đang ngồi hếch hếch cái mõm nó lên ngẩng ngẩng cao giống như ai đó đang đi bên cạnh vừa đi vừa lấy tay đùa nghịch với nó. Nó tiến đến chỗ em rồi ngồi xổm trước mặt thè thè cái lưỡi đỏ hỏn có vài đốm đen nhìn em tươi tỉnh như đang muốn em chơi cùng với nó chốc chốc lai ngoái đầu sang bên cạnh. Dường như ma và người với cả chó lúc này không còn khoảng cách em có cái cảm giác như là con bé chết trôi ngồi cạnh mình và đang muốn nói 1 điều gì đó. Em nhìn con Mực rồi cười và lấy tai xoa xoa đầu nó, con Mực cúi đầu cụp cái tai lại lưỡi liếm liếm hưởng ứng. Chợt nghĩ là mình ko hiểu và ko nhìn thấy con bé chết trôi nhưng nhất đinh là nó nghe và nhìn thấy mình thậm chí chắc chắn nó còn biết mình đang nghĩ gì em chợt quay đầu sang bên bên cạnh về phía mà con mực vừa nãy nhìn miệng lẩm bẩm:
    - Anh biết là em đang bên cạnh đúng ko? Có điều gì oan khuất mà sao cứ theo anh vậy. Anh ko giúp gì cho em được nữa đâu về nhà đi em....
  3. Admin

    Admin Administrator Thành viên BQT

    Nói chung là em nói lảm nhảm nhiều lắm chắc tại mình đang có tí men nữa, cứ thế ngồi nói 1 mình con mực thì chắc là chẳng hiêu gì rồi còn hồn con ma bên cạnh ko biết có hiểu gì ko. Người ta bảo là thường khi có cảm giác rợn rợn người gai ốc nổi lên, tóc gáy dựng ngược thì chắc chắn là có 1 vài hồn ma đang đứng xung quanh mình. Nhưng em thì chả có 2 cái cảm giác đó, chỉ thấy hơi lành lạnh vì sương thôi. Lảm nhảm 1 lúc mà chẳng biết có kết quả gì ko và cũng mệt mệt em chẳng nói nữa châm điếu thuốc mắt nhắm lại ngồi rít. rít hết điếu thuốc chợt thấy buồn ngủ và buồn đái nữa, ngồi ở đó phải gần 2 tiếng rồi mà, nãy cũng buồn đái nhưng chẳng lẽ lại đứng dạy đái khi mà biết co 1 đứa đang ngồi cạnh mới lại sợ con bé chết trôi nó kị nước đái hồn siêu phách tán thì bỏ mẹ.

    Đứng dạy vươn vai nhìn con Mực rồi quay sang bên cạnh ngáp ngáp nỏi nhỏ:
    - Thôi anh vào ngủ đây, em có ở lại chơi với con Mực thì ở lại.

    Đang định quay đi chợt nghĩ ra từ lúc mình chôn đến bây giờ là hơn 1 tháng mới quay lại đây, trước lúc đó nó cũng phải chết được hơn 10 ngày. Tầm này khéo khi cũng phải 49 ngày rồi ấy nhỉ hay là mai đi qua chỗ nó tìm cái mộ thắp cho nén hương tiện xem có chuyện gì sảy ra với cái mộ ko. Chuẩn bị quay lưng vào tàu thì con Mực đang nằm cũng nhổm dạy theo, em tưởng nó thấy em sắp về nên theo ai ngờ nó lại đứng lên nhìn ra phía mũi tàu rồi chạy theo sủa sủa. Chắc là hồn con bé kia đi rồi, thôi kệ nó đi vào ngủ mai còn dạy sớm tranh thủ ra mộ rồi về quê.


    Sáng hôm đó em dạy sớm lắm từ 6h để chuẩn bị đi, hành lí cũng chả có gì ngoài mấy bộ quần áo, rồi ra ứng của cậu Hoan được 1 triệu. Đến 7h rồi đi, con Mực đang uống sữa thấy em lên bờ chạy ra theo đi, cậu hoan quát nó mãi mới chịu vào. Đi về lần nào cũng vậy cái mà mình nhớ nhất vẫn là con Mực, ở nhà cũng nuôi chó cơ mà con chó ở nhà ko khôn được như nó mình đi lâu lâu về còn ra sủa nhặng lên cắn như đuổi người lạ.

    Đi gần ra đến chợ chợt nghĩ đên cái bà xem bói lần trước gặp nên ghé vào xem thử mụ ta nói gì, bà này hay lang thang ở chợ xem bói rong chứ ko lập đền điện như mấy ông bà xem bói khác, nghe chừng cũng nhiều người tin phết. vào đến nơi gặp bà đang ngồi ở đầu chợ em ra ngồi xuống chưa kịp hỏi gì thì bà đã phán cho 1 chàng:

    -Định hỏi vong con bé lần trước phải ko? Ko phải thử thánh đâu con, nó vẫn lẽo đẽo theo mày đấy nhưng vong nó lành nên ko phải lo nó làm hại nó đi theo mày chỉ mong mày giải oan cho nó thôi. Sắp tới có nhiều chuyện sảy ra lắm con à. Mà mày có những 2 vong theo đấy chứ ko phải 1 mình nó đâu còn 1 đứa bé nữa.

    Em giật mình hỏi lại:

    -Đứa bé là con của đứa chết trôi hay là con của ai hả bác?

    Bà nói tiếp:

    -Cô chỉ nói với con được thế thôi nhưng ko lo đâu con à gắng mà làm phúc được lộc đấy con ạ. Mình là người làm phước nên ko sợ gì cả.
    Em đưa bà 30 nghìn rồi đi, vừa đi vừa suy nghĩ vớ vẩn nó theo thì mình cũng chả sợ nhưng mà giải oan cái gì cho nó chứ chẳng lẽ lai đi báo CA để điều tra nó à? Rồi lạt quật mộ nó lên cái đó thì phiền phức lắm mình chả ngu gì mà dây vào. Có khi lại vạ lây rồi mang tiếng ra.

    Em ghé vào chợ mua ít quà về cho gia đình với mua 2 cân hoa quả cùng vàng hương tính ra mộ thắp hương cho nó, coi như là mình làm cho nó cái 49 ngày mặc dù hơi sơ sài. Ra ngoài tìm được anh xe ôm kêu anh ấy chở ra cái bãi hoang chỗ chôn nó. Từ chợ ra cũng chỉ khoảng 7 cây số đường nhưng chỉ ra được gần đến thôi phải đi bộ qua cái bãi cát chừng 1 km mới tới mộ nó.

    Lủng củng 1 tay sách túi quần áo 1 tay sách quà với hoa quả đi đến nơi mệt lử người. Đến cái bải đó rồi nhưng ngó quanh để tìm cái mộ mà ko nhớ nó nằm ở chỗ nào, hôm đó chôn xong có đánh dấu cái gì đâu nhưng hình như em nhớ ko nhầm là cái bộ quần áo cũ của nó bác Tiến vẫn vứt quanh đấy chưa ném xuống nước. Chắc chỉ ở quanh đây thôi tìm được bộ quần áo là sẽ xác định được cái mộ. Lòng vòng tìm 1 lát thì cũng thấy cái ào vàng quen thuộc cùng với chiếc quần bò bị rách tươm đang nằm cách đó 1 đoạn à quên có cả bộ quần áo lót nữa. Cát nó phủ nên gần hết rồi ko có nó chắc ko tìm ra cái mộ mất, đi ngược lên tầm chục mét thì đây rồi còn vài cái đầu của que hương đỏ lòe ngả nghiêng ở đầu mộ, ít hoa quả hôm ấy cúng vẫn còn nguyên. Chắc là từ đó đến nay ko ai lai vãng ra đây.

    Em bỏ hoa quả với ít tiền vàng ra bầy rồi châm lửa đốt nắm hương cắm vào đâu mộ. Em là em ko có khấn vái gì hết, mấy cái đó làm làm cái đếch gì, mình lớn tuổi hơn nó là cái chắc con này chỉ dưới 20 tuổi thôi. Mẹ nó chứ, sống từ bé đến h tự nhủ vô duyên như mình thi ma nó theo à, đến bây giờ thì có hẳn 2 con ma nó theo thật. Sống thì ko theo chết lại theo mới đểu chứ, thật sự em rất tò mò muốn biết mặt con này lúc còn sống nó như thế nào có xinh hay ko biết. Chứ nghĩ lại cái mặt hôm kéo xác nó lên chôn thì buồn lôn luôn, tả lại cho bác nào quên cái mặt nó nhá, hôm đó em viết bằng điện thoại gõ mỏi tay quá nên ko tả hết được vẻ đẹp kinh dị của em ấy

    Cái mặt nhìn giống hệt cái thớt chòn chòn bị thủng 2 lỗ bên trên, cả 2 cái môi bị cá nó gặm đến tận lợi rồi, chỉ có 2 hàm răng cùng cái lợi thâm thì cắn chặt vào với nhau, cái mũi thì đỡ hơn 1 chút chắc chỗ mũi nhiều sụn nên cá nó khó gặm mấy cái lông mũi dính bệt vào với nhau lả lướt sang 2 bên. Còn cái tai thì gặm vào tận má rồi chông chỉ còn 2 cái lỗ tai. cái tai cũng có sụn như mũi nhưng mà nó thò ra ngoài nên cái nó dễ đớp. Cái giống cá nó cứ cắn mà thấy máu rỉ ra tanh tanh là chúng nó lại cắn ác hơn. Tả thêm chỗ kín của em ấy nữa nhá hình như có 1 bác nói là cảm thấy khoái khoái khi tưởng tượng ra đoạn bác Tiến lấy kéo cắt quần áo nó. Ko đẹp như bác tưởng tượng đâu. nó đâu còn như lúc sống chứ chả hiểu sao nhưng chỗ khác thì trương phình to ra còn chỗ đó nó lại co lại nhỉ nhìn như miếng thịt trâu các bác lấy dao xẻ 1 đường rồi đem bỏ vào tủ lạnh ấy.


    Em ngồi cạnh mộ và cứ suy nghĩ vẩn vơ, chắc là nó đang ngồi cạnh mình ăn hoa qủa ngon lành ấy nhỉ. Ko biết trước lúc nó chết nó có được ăn no ko, trước lúc chết mà bụng đói lại còn chết oan hồn vất vưởng ko nơi nương tựa thế này thì khổ lắm. Nó trôi trên sông gặp tàu bè người ta còn ném muối gạo chứ nằm 1 mình ở cái chốn này thì là ma đói là cái chắc. Em nhìn vào túi hoa qủa bung miệng đặt trên nấm mồ rồi chẹp miệng nói với nó:

    -Chắc cũng đói lắm phải ko, anh quên ko mua thêm ít bánh kẹo cho e, con gái hay ăn vặt nên thích cái đó lắm nhỉ. Ăn hết chỗ đó đi ngày mai ko có đâu mà ăn. Tuần sau có gì anh lại ra thăm, có thích theo a về quê ko. Nếu ko thì ở đây rồi ra chỗ con Mực mà chơi. Em là người đặc biệt với nó đấy.

    Em ngồi cũng chừng 30 phút ở đây, thấy cũng muộn muộn nên lấy bọc vàng ra đốt. Mặc dù hương nó vẫn chưa cháy hết nhưng thôi cứ đốt, chứ ở quê mình mỗi khi có giỗ chạp hoặc 49 ngày là cứ phải đợi đến tàn hương mới hoá vàng.

    Hoá vàng xong, ra lấy đồ đạc rồi đứng cạnh mộ nó 1 lát nhìn xuống. Cũng có 1 chút cảm giác lưu luyến ko muốn rời, chắc nó cũng vậy thì phải. Thi thoảng có làn gió thổi nhè nhẹ làm đầu mấy que hương cháy đỏ rực lên 1 lát rồi lại trở về xám xịt, mấy lá vàng vẫn đang cháy dở lăn lông lông ở mặt cát xung quanh nấm mộ. Bác nào từng ra thăm mộ người thân sẽ hiểu được cảm giác đó như thế nào.

    Em thở dài 1 lát rồi với tay xuống cầm 1 qủa lê tính vừa đi vừa ăn cho đỡ buồn mới lại cũng đang khát nước nữa. Nhưng vẫn phải lịch sự xin nó dù mấy cái đó là mình mua cho nó:

    -A đang khát nước cho a xin 1 qủa thôi, chỗ này để lại cho em ăn đấy. A về đây!

    Rồi lặng lẽ bước chân ra về, đoạn đầu vừa đi vừa ngoái lại nhìn nấm mồ. Về sau quay lưng đi thẳng tuột luôn, cũng được 1 đoạn xa xa rồi ấy nhỉ cố ngó lại lần cuối trong lòng man mác khó tả. Mà có khi nó đang sau lưng mình cũng nên ấy chứ, mình vừa rủ nó về quê chơi mà. Biết đâu nó rảnh nên theo luôn.

    Bắt mấy tuyến xe khách rồi thuê xe ôm 1 đoạn mới về đến nhà. Con chó ở nhà lần này ko cắn nữa mà mừng tíu tít, chắc tại mới đi có mấy tháng nên vẫn nhớ. Nhà em có mỗi 4 người là bố mẹ với 2 chị em em, bà chị gái đi lấy chồng xa từ năm 17t cơ. Ở nhà giờ chỉ còn 2 ông bà sống với nhau, mẹ thì đi chợ bán hàng còn bố ở nhà chăn nuôi con vịt, con gà. Nói chung gia đình em khá là hạnh phúc. Cuộc sống ở quê ko xô bồ vội vã như tp, mình tự nhủ sau này dù có nhiều tiền đến mức nào cũng sẽ ở quê sống như vậy. Từ lúc ăn cơm trưa xong đến đến chiều tối toàn lăng xăng chạy quanh làng xóm chơi.

    Gặp 1 thằng bạn đi ngang qua nhà rồi gọi nó lại đứng nói phét, 1 hồi lâu sau nó hỏi em:

    -Mày ko sang nhà con My chơi à, nó đang ở nhà đấy, con ấy dạo này nhìn ngon lắm mày ạ.

    Nói chuyện 1 lúc thì thằng đó lượn, con My là con bạn thân học cùng cấp 3 với em ngày trước. Hồi ở nhà 2 đứa tối nào cũng lếch thếch, hôm thì cái mini, hôm nào sang hơn thì được 81 ghẻ của ông già lượn quanh xã. 2 đứa cứ lượn lờ ở đường chọc bọn đi đường hoặc là đi ăn chộm hoa qủa hoặc là rau cho con My mang về ăn.

    Em giới thiệu qua hoàn cảnh của con My tí nhá, con này hoàn cảnh cũng chớ trêu lắm. Mẹ nó buôn ma túy bị bắt từ lúc nó học cấp 2 án 20 năm tù, còn bố nó thì là trùm đánh bạc đầu gấu ở khu này luôn cũng vài lần vào tù ra tội, 1 lần trước đó là 1 năm còn hiện tại đang 4 năm.Lần đó bố nó bị bắt vì tổ chức sóc đĩa quy mô liên tỉnh, bố nó cầm cái nên dù chạy chọt vẫn bị 4 năm.

    Nhà có 3 anh em, nó là út 2 thằng anh cũng hút chích nghiện ngập rồi lang thang dặt dẹo, thằng trong nam thằng ngoài bắc chả mấy khi về nhà. Hiện tại nó đang sống 1 mình với bà nội nó, hồi cấp 2 mẹ nó ở nhà thì nó ngoan và học giỏi lắm, lên cấp 3 mẹ nó bị bắt rồi cảnh gđ như vậy nên bắt đầu chán nản và nghịch ngợm sống buông thả từ đó. Cấp 3 nó nghịch nhất nhì trường, cầm đầu cái đám con gái chuyên đi đánh nhau, nó đánh cả trai lẫn gái cứ đứa nào ngứa mắt là nó phang liền. Bọn quanh quanh mấy xã nghe tên nó là đái ra quần luôn đặc biệt là mấy đứa con gái.

    Em thì cấp 2 và cấp 3 vẫn chưa chơi với nó, em với nó cùng xã nhà 2 đứa cách nhau tầm 4km. Trong kí ức ngày xưa về nó thì hiện ra là, hồi cấp 2 dễ thương học giỏi để tóc dài và có làn da trắng bóc luôn, còn cấp 3 thì là 1 đứa quậy phá, có cá tính, ăn mặc style, xinh xắn nhất nhì trường.

    Cấp 3 thì nó cũng yêu 1 vài thằng nhưng tuyệt đối chả thằng nào làm ăn hay xơ múi được gì nó cả, cùng lắm chỉ là cầm tay và ôm. Mới lại có muốn làm ăn chắc cũng chả được, con My người nó bé tẹo à, chỉ tầm 40kg cao 1m45 nhưng mà các bộ phận nó cũng phát triển cân đối và có khuôn mặt đẹp trắng trẻo nên cũng nhiều thằng để ý đến nó. Nó qua cấp 3 thì em bắt đầu chơi với nó, hồi đó em có đi học mấy cái linh tinh ở tp cách nhà 20km. Em học cùng ông anh họ nó, 2 anh em trọ chung 1 phòng. Nó cũng xuống học nhưng ko tìm được phòng trọ cho lên ở cùng phòng bọn em luôn, con này khôn dã man các bác ạ nó toàn lủi xuống cuối giường nằm. Các bác có biết cái vỏ chăn con công ngày xưa ko, vỏ chăn mỏng dính có hình vài con công cắm mỏ xuống đấy. Con My chuyên kiểu mở khóa ra chui hẳn người vào bên trong nằm như trong bao vậy.

    Mới lại hồi đó nó cũng yêu 1 thằng ở gần đấy hơn con My 1 tuổi. Thằng đó cũng hay qua đấy chơi lắm, em dần dà cũng chơi thân với cả 2 đứa nó luôn. Nhiều hôm thằng đó cũng ở lại ngủ cùng, hôm nào như vậy thì con My nằm cạnh nó. Mình ngủ say nên cũng chả biết chúng nó có làm gì hay ko. Có 1 đợt thằng kia bỏ nhà đi ở lì chỗ em cả tháng trời.

    Con này tính nó vô tư và sống cũng đẹp cho nên em cũng qúy nó, nhiều lúc có cả thằng người yêu nó bên cạnh nhưng nó vẫn khoác tay hoặc nằm ôm mình. Thằng người yêu nó tính cũng vô tư nên ko để ý gì cả, còn em cũng vậy em cũng chỉ coi nó là bạn chứ trong đầu ko mảy may suy nghĩ điều gì đen tối hết. Nó ôm mình thì ôm chứ mình chẳng bao h chủ động ôm hay làm gì cả, nó ôm mình ko hiểu sao em cũng ko có cảm giác gì hết chỉ thấy vui vui 1 tí thôi.

    Cái tính em nó phân biệt rõ ràng, đồ cúng là đồ cúng mà đồ ăn là đồ ăn, ko thể nào ăn tạp được. Mới lại con này cực kì hung dữ luôn, thằng người yêu nó bị nó đánh cho như chó suốt ngày ấy. Mình mà làm gì nó chắc nó cũng thịt mình luôn mất. 1 thời gian sau thì khoá em học xong trước còn nó với ông anh họ ở lại tiếp tục học.

    1 thời gian sau nữa thì nó cũng về quê, lúc đó em vẫn lang thang ở nhà. Buồn buồn cho nên tối nào cũng rủ nó đi chơi, hôm thì đi ăn chộm sen, hôm thì đi đốt đống rơm của nhà người ta, đi đường mà gặp đứa nào là cũng chêu, gặp con gái thì em bóp vú còn gặp con trai thì nó bóp mông. Con này có cái tính sợ ma cực kì luôn, cứ tầm đêm đêm đi về qua mấy đoạn đường có người tai nạn chết mà hù nó thì nó cứ khóc ngất luôn. Con này bây giờ mà đọc chuyện ở P1 thì chắc cũng ngất luôn.

    Em lại lan man rồi các bác nhỉ, quay trở lại với chủ đề chính thôi. Biết nó đang ở nhà nên tối hôm đó em ăn cơm tối xong tầm 8h thì phóng con 81 hạng sang qua nhà nó định rủ đi ăn chè. Đến nhà nó thì nó ở 1 mình 1 nhà, bà nội nó ở nhà bác cả ngay sát cạnh. Sau 1 hồi ôm hôn, bắt tay vỗ mông vỗ bụng đủ kiểu thì em rủ nó đi chơi, nó kêu nó chưa mặc áo lót nên chạy vào nhà mặc thêm bắt em ở ngoài đứng chờ. Nó chạy vào trong buồng đang tụt áo ngoài thì em chạy vào nhòm nhòm chọc nó, cũng chả thấy gì đâu chêu nó thôi mà. Con bé ngồi xuống thay vừa cười vừa chửi mình. Ngực nó cũng đâu có gì đâu mà nhìn cơ chứ, phẳng lì ak, thi thoảng nó cũng hay than vãn vì bộ ngực của nó với mình. Đúng thật con gái mà ngực lép thì tội lắm. Đi trên đường nó lại vòng tay ôm eo mình như ngày trước và 2 đứa lại bắt đầu trò nghịch là chêu bọn học sinh đi học thêm về tối. Vui thật!

    Rồi 2 đứa vào quán chè ngồi ăn, tự nhiên con My mặt nó chĩu xuống rồi nhìn em nói:

    - À Duy ơi mày còn nhớ con Nhung ko? Con Vịt Bầu ấy!

    Con Nhung là bạn thân của con My, ngày xưa con Nhung thi thoảng hay lên nhà con My ở nên hay đi chơi cùng với em. Trong trí nhớ của em thì ấn tượng với con này lắm, con này kém em với con My 2 tuổi, người lùn lùn chắc là cao hơn con My được 1 chút. Tóc nó để dài qua đầu gối đen nhánh, da trắng mặt tròn tròn, mắt to môi đỏ nhìn khá là baby. Em là rất thích kiểu con gái như vậy ấy cơ mà hồi đó nó có người yêu rồi nên mình cũng chẳng để tâm làm gì.

    Con này cái bụng nó hơi to to, người lùn lùn nữa nên em với con My toàn gọi nó là Vịt Bầu. Và có 1 điều đặc biệt ấn tượng nhất với con này là nó có 1 biệt tài đặc biệt đó là làm quen với chó cực nhanh luôn. Bất kể con chó dù hung dữ đến đâu thì lần đầu gặp mặt nó, con Vịt Bầu chỉ cần dơ tay ra rồi tặc tặc lưỡi huýt sáo là nó lại sán ngay vào mừng như mừng chủ vậy.

    Bình thường em có trí nhớ tốt lắm, hễ gặp ai 1 lần và nói chuyện là chẳng bao h quên được mặt mũi. Con Nhung này nó cũng ko chơi thân với em lắm, hồi đó nó lên nhà con My ở gần 1 tuần liền, em cùng với con My và nó đi chơi cùng, con bé này nhát lắm, mỗi lần đi ăn chộm cái gì thì nó chỉ đứng ở ngoài chông xe với canh người thôi còn em với con My vào ăn chộm.

    Sau 1 vài tích tắc lục lại trí nhớ em thản nhiên hỏi con My:
    - Ừ vẫn nhớ, sao mày?
    Con My ko đợi em nói hết câu, mặt nó thần lại như kiểu mếu máo:

    -Đm! Nó chết rồi mày ạ, tao đếu ngờ nó lại chết cơ.

    Em với con My từ trước đến giờ toàn nói chuyện xưng hô kiểu như vậy với nhau thôi. Bạn bè vô tư mà, cứ dân dã như vậy lại dễ sống. Em nghe nó nói vậy thì cũng cảm thấy bình thường thôi, có chơi thân với con Nhung đếch đâu cơ chứ, nó chết cũng chả liên quan đến mình nên việc gì phải buồn. Đời người nay sống mai chết biết đâu mà lần, mà cái con Nhung toàn chơi với mấy thằng ăn chơi trác táng, bọn trẻ vớ được cái xe máy là cứ lao như chó điên ấy. Mình nghĩ thầm chắc là tai nạn chết thôi. Gặp chết trôi nhiều vả lại mới tháng trước đích thân đào hố chôn em chết trôi xong nên cảm thấy việc đó nó qúa bình thường.

    Em mặc dù ko quan tâm gì đến con Nhung đâu nhưng nhìn cái vẻ mặt mếu máo buồn dười dượi của con My nên cũng đành phải hỏi han vài câu cho có lệ:
    - Ừ. Làm sao mà nó lại chết vậy? Chết lâu chưa mày?

    Con My dọng trầm lại:

    -chết được tầm tháng rưỡi 2 tháng rồi, nó tự tử mày ạ.

    Em chẹp miệng hỏi tiếp:

    - Sao tự nhiên lại tự tử, con này chán sống à mà uống thuốc ngủ hay treo cổ vậy? Kể rõ tao nghe đi!

    Con My uống cốc nước rồi thở dài trình bày:

    Thì đợt lâu ấy, nó có thai với thằng Tùng người yêu nó 5 tháng. Lúc có thai tầm 2 3 tháng con Nhung kêu thằng đó cho đi phá thai nhưng thằng đó cứ ầm ừ cho xong chuyện. Lúc có tiền thì chúng nó ăn nhậu đập phá chứ ko nghĩ gì đến chuyện phá thai. Mà mày biết rồi đấy con Vịt Bầu tính nó như trẻ con ấy nó có biết gì đâu. Đến tầm 5 tháng thấy bụng to lòi lọi ra nó sợ qúa nên xoay tiền rồi rủ tao đi cùng với nó để phá thai.

    Đến mấy chỗ phá thai tư nhân thì bọn bác sĩ thấy thai to quá mới lại dài ngày rồi nên ko dám phá, nếu muốn phá thì phải bắt bố mẹ mang cmt sổ hộ khẩu đến xác nhận thì nó mới làm. Mà tiền phá thai đâu phải ít, nó đòi 1 triệu rưỡi cơ. Kiếm đâu ra được.

    Thằng Tùng thì cứ kệ, 2 đứa nó vẫn đi vẫn ăn ở với nhau. Chúng nó định tính về nói với gia đình rồi cưới, ko cho cưới thì bỏ đi với nhau. Con Nhung nghe nó nói vậy cũng tin nên cứ nhởn nhơ.

    Con My đang kể thì em chặn lời nó, nghe chừng câu chuyện này cũng hấp dẫn đấy:

    - Ơ đm! Hơn 5 tháng bụng nó to vật rồi mà bố mẹ nó ko biết gì sao. Vô lí thế, thường thì mấy bà mẹ có con gái lớn ở nhà nên xoi mói kĩ lắm. 1 2 tháng mà ko thấy đau bụng ra kinh là nghi ngờ ngay. Mới lại con gái có thai nhìn phát biết ngay, hay nôn ăn vặt, cái cằm nó hay nghễng nghễnh lên trên. Chỗ cổ gần hầu có cái mạch đập lia lịa, ở bụng có 1 vệt từ bên trên rốn kéo xuống thẳng bụng dưới. Mấy bà phụ huynh tinh lắm chẳng lẽ ko nhận ra à?

    Con My nghe em nói xong nó nói tiếp:

    - Mẹ mày im để tao kể nốt cho mà nghe, con Nhung đợt đấy đang học lớp 12 ở tp mà, nó trọ ở đấy. Thằng Tùng suốt ngày ra đấy ngủ với nó. Lúc 2 3 tháng con Nhung nó vẫn thi thoảng về nhà, lúc đó bụng cũng hơi to nhưng nó toàn mặc áo dày mới lại thắt bụng nên mẹ nó cũng ko để ý. Mới lại mỗi lần nó về có 1 tí rồi lại đi ngay. Hơn 2 tháng cuối nó lấy cớ bận học nên có về nữa đâu.

    Bụng nó to qúa nên nó nghỉ học luôn suốt ngày đi chơi với thằng kia, mấy đứa học cùng biết chuyện của nó nên về kể linh tinh rồi tới tai bố mẹ nó, nhà trường thấy nghỉ học lâu nên cũng đánh giấy về nhà.

    Biết chuyện, cả bố mẹ nó phi xe lên phòng trọ của nó tìm nó nhưng hôm đó nó đi chơi nên ko gặp. Bố mẹ nó đi hỏi thăm tất cả người quen của nó, con Nhung sợ qúa nên lên nhà tao chốn. Còn thằng Tùng thì hết tiền mà ở nhà tao lâu ko được nên nó về nhà.

    Bố mẹ con Nhung sang nhà thằng Tùng gặp bố mẹ thằng Tùng để nói chuyện, bố mẹ nó bảo là chỉ cần thằng Tùng chịu cưới con Nhung thì sẽ cho 2 đứa vào miền nam sống và nuôi 2 đứa. Lúc đó cũng có cả mặt thằng Tùng ở đấy. Bố mẹ thằng Tùng hỏi cái thai trong bụng có phải là con của nó ko thì thằng chó đấy cứ lắc đầu kêu ko phải
    Do thằng Tùng nhất định ko chịu nhận cái thai là do nó tạo ra nên bố mẹ con Nhung đành ngậm ngùi đi về. Thằng đó ngay hôm sau bỏ đi vào miền nam luôn, chắc là bố mẹ nó tính toán cho nó cả thôi.

    2 ngày sau thì tao với con Nhung định quay về nhà trọ của nó lấy ít quần áo với mấy thứ linh tinh. Vừa đi đến đầu cái ngách thì bố nó mới anh nó chạy từ quán nước cách đó 1 đoạn lao ra bắt. Tao với con Nhung đi xe đạp nên chạy ko kịp.

    Mày đếu biết thôi, thằng bố với thằng anh nó hôm đấy đánh nó 1 trận dã man luôn. Ông ấy túm lấy tóc nó rồi lôi sềnh sệch ở đường ấy, con này tóc lại dài nữa chứ. Ông ấy cứ lôi nó ở giữa phố thôi, nó đau qúa ngã xuống nhưng ông ấy vẫn tiếp tục kéo lê nó ở đất, thằng anh ở sau thì thi thoảng lại đạp vào người nó. Cả 2 bố con nó vừa đi vừa đánh nó dã man luôn.

    Mày đếu tưởng tượng được cái cảnh đó đâu, con này ngãy xuống bị dứt tóc đau nên 2 tay cứ cho lên đầu vừa lê theo vừa khóc lóc xin tha. Tao nhìn mà phát khóc lên cứ chạy vào can mới xin tha nhưng lại bị thằng anh nó đẩy ra, thằng anh nó còn đạp tao mấy phát nữa. Bố thằng chó ấy chứ, nhìn bố đánh em gái mình như vậy nó ko can ra lại còn cứ hùa theo.

    2 bố con nó lôi nó ra đến gần đầu đường lớn mọi người xúm lại xem nhưng ko ai dám ra can. 1 lúc sau có mấy thằng thanh niên chạy lại can nhưng cũng ko được, chúng nó dọa đánh 2 bố con nó nên 2 bố con nó mới chịu thả con Nhung ra. Con Nhung nó đau qúa mới lại xấu hổ nên cứ nằm dũ rượi ra đường ấy, tóc tai nó dối tung cả lên, quần áo xộc xệch dính đất nhìn như con ăn mày đấy. Tao ra ngồi cạnh nó đỡ nó dạy, nó vừa chống tay nhoài người dạy thì lại bị thằng anh nó đạp vào mặt cho phát nữa, nó ngã dấp dúi ra đường ấy.

    Tao thương nó đếu chịu được mày ạ, tao thề với máy lúc ấy mà tao có dao trong người chắc tao đâm chết bố con thằng đó mất. 1 lúc sau thì bố nó sai thằng anh quay lại dắt xe bắt nó leo lên xe rồi đèo về nhà.

    Để em phân tích đoạn này cho các bác hiểu rõ 1 chút nhá. Thời đó nó còn hủ tục phong kiến lắm đặc biệt là ở quê. Nhà mà có con gái chửa hoang thì coi như cả đời ko dám nhìn mặt ai luôn, bố mẹ ra đường thì cứ cúi gằm mặt xuống đường mà đi. Thậm chí còn bị gạch tên đuổi ra khỏi họ ấy chứ. Em nghĩ là ông này chắc cũng có sẵn cái tính gia trưởng vũ phu nữa rồi lại gặp cảnh đó nữa. Chứ ko như thời bây h đâu, thời bây giờ chúng nó còn ngang nhiên đẻ con rồi mang bán ấy chứ.

Chia sẻ trang này