Truyện ma Ký Sự Chuyển Mộ - Phần 5

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi Admin, 19/5/14.

Đọc: 580

  1. Admin Administrator

    Anh Tú với tay ra bàn cầm bao thuốc rút 1 điếu rồi châm lửa rít, anh nhìn em và bảo:

    - Anh lộn ruột với mấy thằng chíp hôi này lắm rồi đấy, hôm nay mà ko có cái Phương ở đây thì anh cho nó vài chai bia vào đầu.

    Vừa nói dứt lời em tưởng anh Tú ko làm gì ai ngờ anh Tú đứng dạy cầm cái vỏ chai bia vừa uống xong ném thẳng vào đám đang nhảy trên sân khấu, mấy bàn xung quanh trong đó có cả bàn của 2 thằng vừa sàm sỡ chị Phượng trợn tròn mắt lên nhìn. Còn bày khỉ đang nhắm mắt quay cuồng trên sân khấu vẫn nhảy điên cuồng, mặc dù cái chai bia vỡ tan ngay cạnh chúng nó nhưng chắc do nhạc đập qúa mạnh nên chúng nó vẫn ko biết thì phải. Anh Tú thấy vậy cầm tiếp 1 chai chưa bựt nắp nhằm thẳng giữa đám ném bộp phát, lần này chúng đầu 1 thằng rồi rơi xuống nền sàn vỡ tan.

    Bọn kia biết chuyện cả đám dừng lại nháo nhác nhìn xung quanh xem ai ném, nhưng tối vả lại đông người qúa nên chúng nó ko phát hiện ra, chúng nó chửi tùm lum cả lên. Thằng vừa bị ném chúng chai bia vào đầu đang lấy 2 tay ôm đầu được 1 thằng bạn dìu xuống dưới. Tội nghiệp thằng bé bị ném oan, 2 thằng anh Tú ghét thì nó ko rơi chúng lại chúng ngay thằng đó. Ngu thì cho chết ai kêu nhảy nhót cùng 2 thằng kia, cũng may là hôm nay anh Tú ko mang qủa típ dài hơn mét đầu gắn con dao bầu to như bàn tay ấy, con đấy mà lao vào giữa đám thì kiểu gì cũng có vài chú lòi ruột. Chúng nó vừa đi xuống vừa ngó xung quanh xem ai miệng chửi ko ngớt.

    Anh Tú định đứng dạy thì đúng lúc đó chị Phương tới, anh vẫn ngồi im tỏ ra như ko có chuyện gì, chị Phương chắc cũng chưa biết chuyện vừa rồi thì phải, chị lại tiếp tục lấy hạt dưa cắn.

    3 anh em đang ngồi nói chuyện được lát thì bộp 1 phát 1 chai bia vỡ tan trên đầu anh Tú, rồi từ đâu 4 thằng lao vào đấm đá túi bụi vào người anh Tú. Anh Tú chắc bị choáng ngã lăn ra đất mặc tụi kia đấm đá. Em thấy vậy đứng dạy cầm chiếc ghế sắt 3 chân đang ngồi dơ lên đập mạnh vào lưng được 1 thằng, thằng đó đau qúa cũng ngã lăn ra sàn. 3 thằng kia thấy em liền chuyển hướng ko đánh anh Tú nữa mà nhảy sang tấn công em. Em tay cầm ghế vừa lùi vừa thủ thế, chúng nó thấy vậy cũng kiếm ghế rồi dơ cao định đồng loạt phi vào 1 lúc.

    Chả biết ông Tú tỉnh dạy từ lúc nào ấy, ông nhổm dạy cầm lấy chai bia trên bàn từ đằng sau tiến lại đập mạnh vào đầu thằng đứng giữa đang cầm ghế, thằng này té xuống nền luôn 2 tay ôm cái đầu đày máu cùng mảnh chai bia. Anh Tú cầm nửa chai bia vừa vỡ nham nhở nhọn hoắt trên tay đâm mạnh vào giữa lưng thằng bên cạnh luôn, nó đau qúa buông ghế 1 tay ngoái lại sau lưng tập tiễng định chạy. Còn xót 1 thằng thì thằng đó hoảng qúa đứng đơ ra đấy, em nhanh tay tiến lại cho cái ghế vào chán nhưng nó đỡ được. Anh Tú thấy vậy phi vào giằng tay nó lấy ghế, nó với anh Tú đang giằng co nhau thì em lựa lựa được nên đập được cái ghế vào sau đầu nó. Thằng đó đau qúa nên nhả tay ra khỏi ghế, anh Tú giằng được ghế của nó nhanh tay bồi thêm được phát vào ngang sườn nó. Nó ngã lăn ra 1 tay ôm đầu 1 tay ôm bụng.

    Mấy bàn cạnh đó mới xung quanh bỏ bàn chạy hết ra 1 bên để xem, bọn nhân viên quán thấy chuyện nên bật đèn sáng chưng và ra hô bảo vệ. Chị Phương chứng kiến từ đầu chắc hoảng và sự việc diễn ra nhanh qúa nên chị cứ đứng đó đơ ra kinh sợ như người mất hồn. Còn anh Tú vừa bị nó đập chai bia vào đầu nên rớt luôn cái mũ ra rồi, anh mặc áo cúc bấm nữa nên bị bung gần hết cúc ra còn 1 2 cái cúc phía dưới thôi. Anh nóng qúa mới ức chế hay sao ấy lột phăng luôn cái áo ra ném phịch 1 phát xuống bàn.

    Chắc ông quên là chị Phương đang ở cạnh hay sao ấy, thậm chí ông ấy cũng chả thèm nhìn chị Phương nữa cơ. Lúc này thì ông ấy lộ nguyên hình rồi, cái đầu trọc lóc người xăm chổ kín hết cả người mặt ông ấy hoằm hoằm lại nhìn 3 thằng đang nằm xung quanh. Còn cái thằng bị đâm vào lưng chạy thoát được rồi hay sao ấy, ko nhìn thấy nó đâu nữa.

    Nghĩ bụng 3 thằng này còn nằm đây thì kiểu gì cũng sống dở chết dở với ông ấy, ông này mà đã đánh thì dã man lắm. Nhiều lần đi đánh nhau với ông ấy rồi nên em biết, ông ấy đánh theo kiểu muốn giết con nhà người ta luôn.

    Dưới chân là 3 thằng đang quằn quại bên đống ghế liểng xiểng cùng mảnh chai bia, 2 thằng ăn ghế vào người nhìn còn đỡ chứ cái thằng bị anh Tú đập chai bia vào đầu nhìn chông tởm qúa, máu nó chảy xuống ướt hết 2 bên tai với cổ đang nằm thở phì phò như chờ chết.

    Cậu Hoan cũng vừa đến, em leo lên xe cậu Hoan cho anh Tú với chị Phương đi 1 xe để cho 2 anh chị làm lành, có lẽ hôm nay chị ấy sock lắm đấy. Anh Tú kêu là phóng qua chỗ quán cà phê để đền bù thiệt hại cho bà ấy nên em với cậu Hoan phi về trước.

    Hôm đó phải đến tầm 2h sáng mới thấy anh Tú về tàu, bọn em hỏi thì anh Tú bảo là ngồi với chị Phương ở bờ sông nói chuyện, chị Phương cũng ko trách móc gì anh Tú cả chỉ hơi bất ngờ vì cái hình xăm trên người và việc đánh đấm thôi.

    Sáng hôm sau anh Tú dạy sớm lắm, mặc quần áo xịt nước hoa thơm phức à, hôm nay anh Tú ko phải mặc áo dài tay với đội mũ nữa mà ăn mặc như mọi hôm là quần bò với áo phông. Nhìn anh Tú mặc vậy hợp thật chông men lì lắm cơ, mình mà là con gái thì cũng yêu luôn anh Tú ấy chứ. Lát sau thì thấy chị Phương cầm xẻng ra làm thay mẹ chắc đêm qua anh chị ấy hẹn nhau trước rồi thì phải, đúng là gái xinh có khác mặc bộ quần áo lao động cũng thấy xinh cơ. Anh Tú đang ăn cơm ngó qua thấy chị liền và và thật nhanh nốt bát cơm rồi ra xúc miệng soi gương rồi nhảy tót lên bờ ra tàu chỗ chị làm. Anh cứ đứng trên tàu còn chị thì gom cát dưới khoang, đợi chị xong việc 2 anh chị lại dắt nhau ra mũi tàu của người ta ngồi nói chuyện. Chông anh Tú lúc đó sao mà cảm thấy hiền lành thế ko biết, đúng là tình yêu như 1 phép màu có thể làm cho con người ta thay đổi nhanh chóng.

    Ban ngày gặp nhau vẫn chưa đủ hay sao ấy, tối tầm 8h anh Tú lại lên bờ kêu lên nhà chị Phương chơi, hôm nay anh tự tin đi 1 mình chứ ko cần em phải đi cùng nữa, bọn trai làng đó chắc nghe vụ việc hôm qua cũng sợ phát khiếp rồi ấy chứ, nghe đâu chúng nó cũng bị nhẹ thôi có 2 thằng bị gãy mấy dẻ sương sườn, thằng bị đập chai bia đến tận bây giờ mới tỉnh.

    Anh Tú kiểu này lại đến nhà chị Phương ngồi chơi 1 lát rồi chị Phương lại đưa anh Tú về, 2 người lại ngồi tâm sự với nhau ở bờ sông. Nghĩ đến cảnh đó thú vị phết mình cũng phải ghen tị cơ.

    Ngày hôm sau cũng vẫn vậy, 2 hôm nay chị Phương đều ra làm thay mẹ, mục đích chắc chỉ là để gặp anh Tú, 2 người tranh thủ giờ giải lao nói chuyện được dăm ba câu, khi nào làm xong hẳn thì mới ngồi nói chuyện được lâu thôi.

    Ngày thứ 5 như thường lệ nhưng buổi sáng hôm nay ko có con tàu nào vào bến bốc cát nên chị Phương ko ra làm, tầm trưa thì có 1 con ghé vào bốc, máy xúc tận đến 4h mới xong. Chị Phương cùng mọi người đứng trên bờ chờ sẵn chuẩn bị nhảy lên tàu tàu để làm.

    Lúc này thì em đang ngồi ở mũi tàu chơi với con Mực, anh Tú đang đi cầu lên bờ để ra tàu chỗ chị Phương, mũi tàu em cách đít con tàu chị Phương khoảng hơn 100m. Thằng máy súc dơ gầu vào bờ để chị Phương cùng mọi người trèo lên gầu rồi đưa lên tàu cho nhanh, nó vừa đưa gàu vừa lắc lắc gầu rồi hạ gần xuống nước chêu mấy bà. Mấy bà sợ lắm tay bám chắc miệng chửi um lên, thằng máy xúc năm nay tầm 25t nghe mấy bà bảo nó cũng thích chị Phương lắm, lúc chưa có anh Tú nó chêu chị Phương suốt thôi à. Ngay cả 2 ngày hôm nay cứ lúc nào ko có mặt anh Tú là nó lại chọc ghẹo, anh Tú cũng biết nên cứ thấy chị Phương chuẩn bị lên tàu là ông ấy nhanh chóng mò sang ngay.

    Thằng máy xúc chêu 1 lát rồi đưa gầu ghé vào mạn tàu cho mọi người xuống, anh Tú gần đến chỗ thằng máy xúc rồi chông thấy cảnh tượng ấy chắc lão ghét lắm ấy. À em giải thích chút ko mấy bác lại ném gạch, cái gàu máy xúc dùng để bốc tàu nó ko phải là gầu đào như máy hay làm đất đâu nhá, nó là gàu ngoạm nên to hơn nhiều tầm 5 7 người ngồi bám vô tư luôn.

    Mọi người leo thang xuống khoang hết rồi còn duy nhất chị Phương đứng trên thành tàu làm xi nhan cho máy xúc xúc ở dưới khoang cho chuẩn vì ngồi trên máy xúc ko thể nhìn xuống khoang tàu được.

    Chị Phương đang đứng trên tàu nhìn thấy anh Tú đi ra liền vẫy vẫy tay rồi cười, anh Tú cũng dơ tay vẫy lại. Thằng máy xúc thấy vậy tức lắm đấy, nó tít còi um lên rồi tự nhiên quay gầu lủng lẳng hướng về chỗ chị Phương chêu chị Phương. Chị Phương cũng biết nó chêu nên cứ đứng im đó bơ đi coi như ko nhìn thấy, chắc vì thằng này nó hay chêu như vậy mới lại mấy thằng lái máy chuyên xúc tàu này lái điệu nghệ lắm, nó căn chỉnh độ văng độ lắc của gàu chuẩn đến từng cm luôn. Chị Phương biết vậy nên mặc dù nhìn thấy cái gàu đang văng đến nhưng chị vẫn đứng im ko tránh.

    Bộp 1 phát thằng đó chắc đưa tay trang qúa đà hay sao cái gầu đập vào trán chị Phương hất chị khỏi tàu, chị chỉ kịp kêu ..á..a. 1 tiếng rồi rơi xuống sông. A Tú đứng cách đó chừng hơn 20m thấy vậy vừa chạy tới vừa gào lên to:

    -ĐM chúng mày lới dây tàu ra đừng có nổ máy, thằng kia lấy gàu đẩy tàu ra ngoài nhanh lên.

    Vì tàu cách bờ chỉ tầm 2m nước lại sâu và chảy siết, chị Phương ngã xuống kiểu đó rất dễ bị cuốn ra ngoài và chui xuống gầm tàu. A Tú sợ chúng nó nổ máy chẳng may chân vịt nó đạp nước hút chị Phương vào thì tan xác luôn. 1 thằng trên tàu đứng ngay mũi tháo dây ra luôn, thằng máy xúc đẩy mạnh tàu cho trôi ra ngoài. Anh Tú phi 1 phát xuống nước nặn xuống để mò chị Phương. Em thấy vậy hô mọi người rồi phi thật nhanh lên bờ chạy ra chỗ anh Tú nhảy xuống sông nặn mò cùng anh Tú, thằng máy xúc với 2 người trên tàu của nó cũng lao xuống luôn. Chỗ này cực sâu luôn, em nặn nhưng buốt tai quá ko thể cố xuống đáy được, cố mở to mắt ra nhìn nhưng nước sông đục ngàu nên chả thấy gì cả chỉ quơ tay xem có thấy gì ko thôi. Cứ được tầm hơn 1 phút lại phải ngoi lên mặt nước lấy hơi, anh Tú cũng vậy nhưng anh nặn lâu hơn em anh ra hẳn phía bên ngoài.

    Tầm 4 5 phút trôi qua nhưng vẫn ko ai mò thấy chị, cậu Hoan anh Lam bác Tiến cũng để nguyên quần áo lao xuống mò cùng. Mọi người tản rộng ra phía ngoài và mò dịch chuyển về phía dưới xuôi theo dòng nước. Tầm 10 phút rồi cứ thế mò nhưng ko ai tìm thấy, đột nhiên thấy anh Tú ở phía ngoài cách bờ chừng hơn 10m nhô khỏi mặt nước 1 tay bơi, 1 tay túm lấy tóc chị Phương đang kéo vào, nước chảy siết lên anh Tú cú bị trôi đi chứ ko vào được. Em và mọi người bơi ra rìu anh Tú và xác chị Phương vào.

    Vừa vào đến bờ mọi người khiêng chị lên bờ, lúc này mặt chị tái nhợt chỗ thái dương trên tai bị gàu va vào thâm tím và xuớc to như bàn tay, nó lõm vào như qủa chanh rồi. Đập mạnh kiểu đấy ko vỡ sọ mới lạ, ko thấy chị thở nữa kiểu này chết ngạt rồi. 4 5 phút thì còn cứu được chứ hơn 10 phút như vậy thì chỉ có chết.

    Vừa đặt lên bờ thì anh Tú bế thốc chị vác lên vai cho chị rốc đầu xuống rồi chạy, anh vừa chạy vừa khóc, đây có lẽ là lần đầu tiên anh ấy khóc vì 1 ai đó thì phải. Chạy được 1 đoạn thì anh hạ chị xuống bành miệng chị ra rồi hô hấp nhân tạo cho chị, em chạy theo kịp nên phụ anh ấy lấy tay ép lồng ngực. 2 người làm cứ thế phải đến gần 10 phút chị vẫn cứ nằm bất động. Anh Tú khóc càng ngày càng to, chắc anh cũng hiểu là ko thể cứu chị được nữa rồi, anh cứ ôm lấy chị và khóc. Em chả biết từ lúc nào cũng khóc theo anh ấy luôn và ko biết các bác có tin ko, em đang vừa viết đoạn này em vừa khóc đấy. Thật sự nhìn cảnh đó chả ai cầm được nước mắt kể cả mấy người xung quanh. Anh Tú cứ ôm rồi miệng ko ngừng gào lên: Phương ơi! Phương ơi! Tỉnh lại đi em, anh xin em đấy....anh hẹn em sau chuyến này anh sẽ xin nghỉ rồi cùng em về quê anh mà....

    Anh cứ thế ôm rồi khóc, chị Phương thì người cứ nhũn ra nằm bất động trên tay anh, 1 lúc sau thì từ xa mẹ với em trai chị vừa chạy vừa khóc tới chỗ chị Phương, bác ấy giành lấy xác chị Phương từ tay anh Tú rồi ôm khóc ngất. Anh Tú từ lúc bác gái ra có vẻ bình tĩnh hơn anh bắt đầu ngẩng lên nhìn mọi người.

    Ánh mắt anh bỗng dừng ở phía thằng máy xúc đang đứng run lẩy bẩy ở gần đó, anh đứng lên lao như điên về phía thằng đó rồi quật nó ngã vật ra, anh cầm được hòn đá kế bên to cỡ nắm tay rồi đập liên tiếp vào đầu với vào mặt nó vừa đập anh vừa hét:

    -Mày giết cái Phương thì tao giết mày....

    Em và mọi người thấy vậy sợ anh Tú đánh chết nó nên nhảy vào ôm và giữ tay giữ chân anh Tú, thằng đó cũng gần như chết rồi, mặt mới đầu nó kín máu đỏ oẻn, đến nỗi mà nó thở phòi cả bong bóng máu từ mũi ra.

    Mẹ chị Phương cứ ngất rồi lại tỉnh liên tiếp, 1 lát sau anh Tú bế chị Phương đi bộ và đưa vào nhà trong làng. Anh ko gào như lúc đầu nữa nhưng nước mắt thì ko ngừng chảy ra rơi lã tã từ cằm anh Tú chảy xuống người chị Phương.

    Anh Tú xin gia đình họ hàng ở lại làm ma cho cho chị Phương, suốt cả ngày anh cứ qùy bên quan tài chị Phương, anh cũng ko khóc nữa chỉ qùy ở đó. Đám tang chị Phương xong cậu Hoan cho anh Tú về quê nghỉ 1 tháng để anh Tú thoải mái và bớt nghĩ ngợi.

    Sau 1 tháng lên anh Tú người gày dộc đi, anh trở lên ít nói hẳn từ đó anh cũng ko gây gổ hay đánh đấm gì với ai nữa.

    Nửa đêm kể cả tàu chạy hay đỗ anh thường ra mũi tàu ngồi 1 mình hút thuốc, thi thoảng thấy anh dụi dụi tay lên mắt để lau 1 thứ gì đó chắc đang rơi trên má anh làm anh khó chịu thì phải

    Câu chuyện em kể xin các bác hãy tôn trọng đặc biệt là chị Phương, em ko thích ai ném đá hay bông đùa về chuyện chị ấy đâu. Còn về con Mực thì nó mất từ năm 2008, nó bị ốm liệt 2 chân trước và sau 2 tháng thì mất. Anh Tú hiện tại cũng ko đi cùng em nữa, anh đã lấy vợ và sinh được 1 đứa con gái và anh đặt tên là Phương...!
    Phần 4(bonus+)


    Chuyện này em kể sảy ra trước việc của chị Phương khoảng 2 năm. Buổi tối hôm đó tàu đang đỗ em đang ngồi chơi bài với cậu Hoan, anh Tú và anh Lam thì cậu Hoan có điện thoại từ 1 số máy bàn lạ hoắc mã vùng cùng tỉnh với em và cậu của 1 thằng con trai xin gặp em. Hồi đó em vẫn chưa có điện thoại nên toàn dùng nhờ của cậu thôi, mà cũng có ai gọi ngoài bố mẹ và chị gái ra đâu cơ chứ, hồi hộp và tò mò nhấc máy lên nghe thì hoá ra là thằng Linh ở cùng xóm là bạn thân của em từ thời nhà trẻ cho đến cấp 2. Nó gọi kêu ở quê ko có việc gì làm nhờ em hỏi cậu Hoan xem có thể cho nó đi tàu được ko. Tàu em hiện tại thì có 2 người nấu cơm phụ việc là bác Tiến với 1 bác nữa rồi nên chắc là ko xin được nhưng xin vào mấy con cùng đoàn tàu nhà thì chắc là được. Chuyện trò 1 lúc thì em kêu nó úp máy để em hỏi cậu Hoan xem thế nào rồi gọi lại trả lời sau, vì mấy việc bố trí người trên tàu ông chủ giao cho cậu hoàn toàn quyết định, cậu gọi điện cho mấy thuyền trưởng cùng đoàn thì có 1 tàu đang thiếu 1 người nấu cơm. Cậu đồng ý nhưng em muốn nó đi cùng em cho vui mới lại qua mấy tàu kia lạ lẫm bị chúng nó bắt nạt hoặc sai vặt thì khổ lắm e rằng thằng Linh ko chịu được. Em xin cậu Hoan mãi thì cậu đồng ý và chuyển 1 bác phụ bếp cho qua con đó, vì bác này cũng chậm và hơi lười chỉ giữ lại bác Tiến thôi. Vì tàu đêm mai chạy mà con tàu kia cũng đang đỗ gần đó nên cậu chuyển luôn bác kia và kêu em gọi cho thằng Linh bắt xe trưa mai lên tàu luôn cho kịp chuyến.

    Em nghe vậy hớn hở gọi điện thông báo luôn cho cu Linh, nó mừng lắm hỏi luyên thuyên đủ điều về những việc mà nó phải làm khi ở trên tàu. Việc của mấy ông nấu cơm thì cũng nhàn tênh ấy mà, ngày nấu 3 bữa cơm rồi dọn dẹp tàu xong việc thì cứ lăn ra mà ngủ, làm việc cứ như đi chơi ấy mà. Em xin kể qua thằng Linh phát, nhà nó cũng bình thường có 3 anh em, nó là cả sau có 2 đứa em gái. Bố mẹ nó làm ruộng nương ở nhà riêng bố nó thì kiêm luôn nghề tay trái là bốc mộ tắm rửa xương cốt, việc đó chỉ làm vào cuối năm nên cũng nhàn mà kiếm được nhiều phết.

    Thằng Linh thì thuộc dạng cực nghịch ngợm, nó nổi tiếng trong xóm cho đến ngoài làng vì mấy trò nghịch ngầm ko giống ai của nó. Đặc biệt là thời còn đi học, em học cùng lớp với nó năm cấp 2 nên chứng kiến ko ít vụ của nó.

    Đặc biệt là năm nó lớp 9, nó và em cùng mấy thằng nghịch nhất lớp cứ vào tiết của mấy thầy cô già già hiền lành là chuyển xuống bàn dưới cùng để ngồi nói chuyện đập phá cho dễ. Thằng này bựa dã man luôn, hôm ấy nó ngồi rồi chả biết tự nhiên nó vén quần xuống, hồi ấy bọn em toàn mặc quần chun mà. Nó nằm gục mặt xuống bàn lấy tay tụt quần ra rồi bắt sóc bỏ vào lọ, em với mấy thằng bên cạnh cũng biết nên chỉ bịt mồm và cúi đầu xuống cười thôi vì ko phải lần đầu tiên nó nghịch bẩn vậy. Nhưng lần này thì khác, nó làm xong rồi lấy tay quệt hết vào lưng của con bé tổ trưởng ngồi trên dính đày ra áo nó, cả đám cưới um lên con bé kia thì ko hiểu chuyện gì đứng dạy khóc khóc mếu mếu thưa thầy: " Thưa thầy bạn Linh bạn ấy hỉ mũi rồi bôi hết lên áo em". Ông thầy xuống chỉ nhìn 1 lát rồi quay đi ko nói gì cả. Cũng bởi vì giáo viên đặc biệt là mấy thầy cô già sợ thằng Linh lắm, mấy tuần trước nó đã rình rình tụt quần 1 cô trung tuổi ngay trước sân trường rồi chạy mất vì cô ấy mách với thầy hiệu trưởng tội nó bỏ học, cũng tại hồi đó mấy cô ấy cũng toàn mặc quần chun thôi à, cô ấy ngượng lắm xin nghỉ dạy cả tuần. Còn thằng Linh thì suýt nữa bị đuổi học nếu cả bố và mẹ nó ko đến van xin thầy hiệu trưởng và cô kia.

    Vụ cuối cùng làm nó buộc phải thôi học là hôm ấy nó đang cầm dép ném mấy đứa cùng lớp thì chẳng may thầy hiệu trưởng ngang qua nhìn thấy nên ngó vào lớp chỉ tay rồi quát:

    - Anh Linh anh có giỏi thì ném thẳng vào mặt tôi đây này. Cái đồ mất dạy...!

    Thằng Linh nó ko nói gì lừ lừ ra nhặt cái dép lên rồi ném thẳng mặt thầy hiệu trưởng xong nó bỏ về nhà. Thầy hiệu trưởng đuổi theo nó nhưng ko kịp, sau hôm đó nó bị đình chỉ học luôn.

    Thằng Linh tuy nghịch nhưng đối với bạn bè và hàng xóm thì nó đối xử tốt lắm, chả ăn chộm ăn cắp của ai bao giờ, ai nhờ nó giúp việc gì là nó nhiệt tình lắm. Thế nên mọi người vừa qúy vừa sợ nó vì cái tính đùa rai của nó. Nhưng mà mấy năm trở lại đây thì cũng đỡ rồi, nó ko còn quậy nữa nhưng thi thoảng cũng hay đánh đấm nhau với thanh niên làng khác lắm.

    Trưa hôm sau thì nó bắt xe ra chỗ tàu đỗ mang theo vani quần áo to vật, cứ mang nhiều vào lên tàu cũng chả dùng đến đâu toàn quần đùi cởi trần thôi à. Trên tàu được lo cho ăn mặc chơi bời từ a đến z quá sướng luôn ấy chứ. Thằng này ở quê nên nhìn đen sì tóc cũng để ngắn choằn dài hơn anh Tú được 1 tẹo. Hôm đầu nên tầm được mấy tiếng thì hắn ta bị say sóng nôn ói hết cả ra cứ ngồi chồm chỗm ngồi trên giường lắc lư như bà đồng. Con Mực thấy người lạ thì cứ chạy loanh quanh dòm ngó thằng Linh đi đâu thì nó theo đấy 1 bước ko rời. Con này phải lên tầm 1 tháng thì nó mới quen được.

    Tầm hơn 1 tháng sau thì nó cũng quen dần công việc cũng như nếp sinh hoạt trên tàu, thằng này tốt tính và chịu khó đồng thời hay nói nên mấy chốc nó đã làm quen thân được tất cả mọi người. Thằng này đặc biệt ngưỡng mộ anh Tú lắm, tại nó nghe em và mọi người kể về các vụ trên bờ dưới nước của anh Tú nhiều quá đây mà. Anh Tú cứ ở đâu là nó lại lân la ra ngồi gạ gẫm bằng được anh Tú kể chuyện cho nó nghe, anh Tú thì vốn tính ko thích khoe khoang nên cũng chả kể cho nó cái gì, càng vậy nó lại càng hâm mộ hơn, anh Tú lái đêm thì nó pha trà thuốc rồi thức đêm cùng anh Tú nói chuyện, anh Tú kêu đau lưng thì nó ngồi tẩm quất đến khi nào anh Tú kêu dừng thì thôi, quần áo của nó thì chưa chắc nó đã giặt luôn nhưng của ông Tú thì nó giành lấy giặt xả thơm tho phơi phóng cẩn thận lắm. Mỗi lúc anh Tú cởi trần nó hay ngồi nhìn mấy bức họa trên người rồi xít xoa lẩm bẩm sau này sẽ đi xăm gống y chang luôn. Anh Tú thấy vậy nên cũng quý nó lắm hay cho nó ngồi tập lái mỗi khi vào đoạn dễ.

    Phải hơn 1 tháng tàu chạy dòng ko nghỉ thi thoảng vào tiếp dầu, thức ăn và các đồ dùng thì mua trên các thuyền hàng. Em thì quen với cảnh đó rồi nhưng thằng Linh mới trên bờ xuống nên cu cậu cũng cảm thấy bứt dứt muốn lên bờ lắm đấy, ngày nào cu cậu cũng hỏi xem là bao giờ thì tàu vào bờ đỗ. Cuối cùng thì vài ngày sau cũng kết thúc chuỗi ngày dài đằng đẵng trên biển, ông chủ kêu con em chạy 1 chuyến vào sông trong, mà chạy sông thì được nghỉ đõ liên tục để chờ con nước lên có khi nghỉ đến vài ngày để chờ nước. Thằng Linh lấy làm phấn khởi lắm nó ngóng từng ngày mong chờ được đặt chân lên bờ đi chơi đây đó.

    Sau hơn 1 ngày cất hàng và chạy vào sông thì cuối cùng gặp phải 1 luồng cạn, mùa này là mùa đông ken nên nước cạn lắm tàu em thì mớn sâu nên k chạy được phải chờ con nước lên cao thì mới vượt luồng được. Chạy đến gần luồng thì cậu Hoan cho tàu ghé vào 1 bãi ngô, chỗ này nước sâu lại êm cách xa khu dân cư lên cũng ko sợ chộm cắp lắm là 1 nơi lí tưởng để đõ chờ nước. Chỗ này em cũng đố 1 vài lần rồi nên cũng quen,ở dưới ven vệ sông giáp mặt bãi ngô có 1 bộ xương lòi ra 1 nửa, 1 nửa người từ chỗ đốt sống bụng trở lên đến xương sọ hướng ra sông còn phần còn lại vẫn nằm trong đất chưa bị sạt
    Tàu ghé vào bờ em và thằng Linh phi 1 phát xuống sông nó cầm dây em vác xẻng với 1 cái cọc lóp ngóp bơi vào bờ. Loanh quanh đi tìm chỗ cuối cùng cũng tìm được 1 chỗ để đào hố và chôn cọc để líu dây buộc tàu. Cơ mà chỗ này cách bộ xương có khoảng 10m, nó lộ ra như vậy cũng phải 7 8 tháng rồi mà chả ai chịu lấp vào hay chuyển nó đi cả, cơ bản chỗ này cũng ít người và heo hút cơ thi thoảng vài tháng 1 lần có người dân ra làm bãi thôi. Ma có khi người ta cũng chẳng biết đến sự tồn tại của nó cơ, nó nằm ngay dưới chệ sông bên trên là cái vở thẳng đứng chờ đợi thời cơ để xụt xuống, cũng may nó là đất thịt pha cát phù sa nên cũng rắn ko thì lở từ lâu rồi, mùa lũ tới chắc là lở nốt thôi.

    Em với thằng Linh sau khi làm xong thì em gọi nó ra khoe, khoe thôi vì em biết thằng này với nó thì cái đó có là gì, bố nó làm nghề bốc mộ mà. Đợt nó còn ở nhà nó toàn phải đi phụ với bố nó suốt, bố nó già yếu nên nó phải đạp xe chở bố nó đi ra chỗ bãi tha ma làm suốt, gặp gia đình nào leo người ko ai phụ bố nó thì nó sẽ làm, bố nó bốc xương cho lên bờ còn nó phụ trách phần rửa ráy cho sạch rồi sắp xếp vào tiểu sành. Nó kể là 1 hôm còn gặp ngôi mộ kết, xác chưa tiêu hết còn nguyên thịt trên người như người sống lúc mới chôn vậy, ngôi mộ đó cách đây 4 năm trước người ta cũng thuê bố nó đào lên nhưng thấy vậy người nhà lại chôn xuống. Lần này nghe đâu đi xem bói mấy thầy đều phán là bốc được rồi, người nhà kiều hồn cụ lên hỏi chuyện cụ cũng gật gù nói là được rồi vì thế gia đình quyết định sang cát cho cụ. Sau 7 năm cứ ngỡ chả còn gì nhưng khi đào lên thì vẫn như 4 năm trước, chỉ có phần bụng với cổ là tiêu đi 1 ít nhưng vẫn nham nhở còn lại thì nguyên si, bố nó bảo là ông này lúc còn sống ăn nhiều các chất hóc môn mà lại chôn đúng chỗ đất toàn muối và khô nên ko tiêu được.

    Người nhà ấy sau 1 hồi thảo luận và bàn bạc thì quyết định sẽ bốc bằng được chứ ko chịu chôn tiếp cụ, chắc là kiêng cữ gì hoặc lo động mồ động mả hay sao ấy. Bố nó thì lắc đầu ko chịu làm nhưng gia đình đó giàu lắm hứa sẽ cho 1 khoản khá lớn sau khi làm xong, làm xong cái phi vụ này thì tiền công tính ra còn hơn tiền cả mùa bốc mộ ấy chứ. Bố nó 1 phần vì nể 1 phần vì tham nên cũng quyết định làm cho xong, 2 bố con nó khênh cái xác cụ ông lên mặt đất, nó cầm 2 chân còn bố nó cầm đầu nhấc lên khỏi ván, nhấc lên gần đến mặt đất thì do phần bụng rữa ra lâu rồi nên cái xác bị đứt làm đôi. Nó cầm phần dưới bố nó cầm phần trên vẫn vô tư kéo tiếp lên mặt đất. Nó bảo ông đó béo lắm dưới mặt tấm ván toàn mỡ đen sì chảy ra dính hết lép nhép vào ván, lúc cởi mấy tấm xô và quần ra thì thấy vẫn còn nguyên nhưng toàn bộ bộ phận sinh dục lại tiêu hết rồi, còn phần trên của bố nó thì cũng ko khá khẩm hơn là mấy, lòng mề tim gan vẫn còn nguyên vẹn lúc bị rách ra làm đôi nó thề lề chảy tụt xuống dưới nguyên cả bộ lòng non với lòng già nhơm nhớp máu và mỡ rính xung quanh. Bố nó hì hục dùng dao xả thịt khỏi xương rồi cắt rời các khớp ném qua 1 bên cho thằng Linh vệ sinh lại sạch sẽ, riêng cái đầu thì khó nhất 2 bên má với tai thì dễ làm nhưng phần da đầu bố nó làm ko đúng cách nên mãi mà ko lột được da mới tóc ra khỏi đầu, bố nó toàn phải dùng lưỡi dao gọt gọt từng miếng rồi túm tóc kéo ra nhìn nham nhở đỏ oẻn. Xong xuôi hết còn 2 cái mắt và lưỡi là chưa rút ra, bố nó dùng lưỡi dao xoáy tròn vào 2 hốc mắt rồi dùng tay dựt ra, còn cái lưỡi bên trong thì ông ấy cắt cổ họng rồi dùng tay banh 2 hàm ra cho lưỡi dao xoáy tiếp rồi khía khía 1 lát rồi dũng tay nhấc ra.

    Xong xuôi hết thì nhìn nó ko khác gì so với bộ xương lợn mà các bác vẫn hay mua ngoài chợ về ăn đấy, mấy phần chân tay thì làm sạch được do xương nó thẳng chỉ cần dùng lưỡi dao dọc dọc là từng tảng thịt rời ra như kiểu mình vẫn dóc vỏ mía ra để ăn đấy. Còn mấy bàn tay bàn chân, 2 bên xương sườn thì nạo được tí nào thì nạo thôi còn để nguyên thịt rính vào. 2 bố con nó hì hục suốt từ 1 giờ đêm đến tận 5h sáng mới xong, đống thịt với lòng mề tóc tai quần áo thì ném vào ván tiếp tục chôn xuống, còn xương cốt sau khi làm sạch thì sắp xếp rồi cho vào tiểu sành để người nhà mang đi chôn. Em hỏi nó mùi thịt người sống ngửi như thế nào thì nó bảo cũng bình thường, chỉ tanh tanh mùi máu tươi đặc trưng với thum thủm của bộ lòng mề thôi. Chắc mùi đó vẫn khá hơn mùi chết trôi mà mình từng ngửi, dân ta cũng mê tín bỏ mẹ đi được chết thì chôn mẹ cho nó xong đi lại còn đào lên chôn xuống bày đặt tắm rửa xương cốt, sang cát này nọ cơ, con cháu éo gì cứ xả thịt ông bà cha mẹ như xả thịt lợn ấy. Mình sau này chết là chỉ có mang đi thiêu chứ ko chơi 3 trò đó, bây giờ ăn uống thì toàn chất bảo quản rồi hóc môn này nọ chết ko tiêu được cũng đúng thôi, ko tiêu được nó lại thuê người róc thịt róc xương như cụ ông kia thì bỏ mẹ.

    Nó kể chuyện bốc mộ của bố con nhà nó nghe cũng thú vị phết, nó bảo là nhiều khi bốc ở những mả trũng xung quanh là ruộng lật ván lên lúc nhúc toàn cá chê, con nào con ấy béo mũm vàng chóe và đặc biệt là chúng nó đa phấn là lưng bị gù. Còn nhiều trường hợp khi tách tấm ván thiên ra khỏi mặt ván nhìn xuống quan tài ko thấy xương cốt đâu, cả gia đình hốt hoảng thì hóa ra là nó rính mẹ trên mặt tấm ván thiên, do những chỗ đó vào mùa nước thì nước ngập kín ván xác sẽ nổi lên thịt và sương lâu ngày sẽ rính két vào mặt tấm ván thiên cùng với quần áo, nên nhiều trường hợp khi mở lắp ra thì thấy xương cốt quay ngang quay ngửa sai vị trí, nhiều người bảo đó là do người chết sống lại trở mình, cái đó là do cá hoặc khi xác chết nổi lên rồi mùa hanh khô nước rút nó hạ xuống cứ thế năm này qua năm khác nó thay đổi vị trí thôi chứ sống thế éo nào được dưới đất chôn cách cả hơn 2m, người thì băng đầy vải xô với quần áo như thế cũng nghẹt thở mẹ rồi ấy chứ.

    Thôi lan man quá nhỉ quay trở lại với bộ xương thôi sau khi đào hố chôn dây líu tàu xong em goi cu Linh ra chỗ bộ xương. Cu cậu nhìn bộ xương có vẻ khoái chí ngứa nghề thì phải, đúng chuyên môn của nó mà lại, nó ngồi xổm bên cạnh bộ xương 1 tay chống cằm 1 tay buông thõng chông y như nhà khảo cổ học đang em xét hiện vật vậy. 1 lúc sau nó phán:
    Đây là bộ xương của đàn bà mày ạ, mày xem xương ống tay nhỏ tí này, Chết chắc cũng phải mấy chục năm rồi đấy Duy ạ, đất xung quanh ko có màu đen, tóc cũng phân hủy hết rồi, xương đen hết cả lại rồi. Nhưng Duy ơi riêng quần áo thì khó phân hủy lắm, cỡ 2 3 mươi năm thì kiểu gì cũng còn xót lại 1 ít vải mục dính vào đất chứ. Tao nghi là bà này ko có quần áo trên người lắm, chết trôi dạt vào bãi nằm đó lâu ngày bãi bồi đè kín xác hay là bị hiếp ở đây rồi chúng nó chôn phi tang nhỉ. Để tao kiểm tra xem nào.

    Thằng Linh dùng cán xẻng hất nốt phần đất ở trong ra rồi lấy tay nhẹ nhàng vuốt sạch đất xung quanh phần tù xương cụt trở xuống, lộ ra nguyên cả bộ xương ra ngoài, bộ xương này nằm ngửa 2 tay để tư thế duỗi thẳng theo 2 mạn sườn, ống xương đùi ống đồng chân bên phải xếp theo hình chữ V chạm vào đầu gối chân kia. Nhìn phần xương chậu thì thằng Linh bảo đúng là đàn bà, bà này chỉ cao khoảng 1 mét rưỡi thôi. Theo phán đoán của em thì nhất định bà này chết theo 1 lí do nào đó chứ ko phải là chôn cất tử tế, ngày xưa nghèo đói bệnh tật chết chóc nhiều việc chôn cất ko có quan tài là bình thường nhưng ít ra nếu là chôn cất tử tế thì người ta sẽ chỉnh tư thế nằm theo hướng nhất định chứ chả ai để nằm thẳng dẵng ra như thế này rồi chôn đâu. Thằng Linh bới bới nhấc hộp xọ nên quay quay nhìn xung quanh rồi nó bảo:

    - Ê mày có vết lứt xung quanh mới lõm vào 1 ít phía gáy này, kiểu này là bị đập chết rồi mày ạ. Hay là bị bọn Tây ngày xưa nó bắt ra đây hiếp xong đập chết rồi chôn nhỉ, tao nghe ông nội tao kể bọn Pháp với Mĩ ngày xưa toàn bắt đàn bà mới con gái để hiếp xong rồi chúng nó giết luôn.

    Em thì từ khi dính vào vụ con Nhung nên ngại dây dưa vào mấy vụ này lắm, do con Nhung nó là bạn mình mới lại tại bác Tiến đụng chạm đến xác của nó nên mình mới chôn cất rồi đưa về quê thôi. Chứ hơi đâu mà dính vào mấy việc như vậy, việc mình mình làm việc của người ta thì kệ họ thôi. Mấy ông bà chết oan kiểu này mà đặc biệt là xác chôi nổi mất tích ko ai thờ cúng như này thì vong độc và thiêng lắm. Đụng chạm đến họ thì họ cũng chả để yên đâu, kiểu gì chả bám theo để hành. Vì vong người chết oan rất khó siêu thoát cho nên họ chỉ loanh quanh chỗ bị chết hoặc xác thôi. Em thì em nghĩ trong đầu vậy nhưng cũng cảm thấy thương thương cho cái bộ xương này, mà thằng cu Linh lại có cái nghề bốc mộ gia truyền nữa chứ, gạ gẫm nó xem sao, mình cũng ko phải động tay động chân mà lại giúp được người ta. Nếu cứ để bộ xương nằm đây phơi xương phơi gió, chỉ cần vài tháng nữa mùa lũ tới là cuốn hết xuống lòng sông ngay. Nói là làm em quay qua chỗ cu Linh bảo:

    - Linh ơi hay mày tiện tay hốt nó lên trên chỗ bãi đi, để như vậy tội lắm mày ạ, mày làm quen rồi mất công tí thôi coi như làm phúc cho người ta để lấy lộc.

    Thằng Linh tay vẫn cầm lấy cái hộp xọ, nghe em nói vậy nó quay ngoắt sang chửi em:

    - Ơ thằng điên này ai thuê mà làm hả, bố tao bốc mộ chứ tao có bốc mộ éo đâu chứ. Mày thích thì làm đi, mẹ mày tưởng làm cái này mà đơn giản à ko cúng lễ đầy đủ tắm rửa sạch sẽ cho người ta, người ta về oán chết mẹ ấy chứ.

    Em nghe nó nói vậy và ngẫm lại chuyện con Nhung lần trước thấy cũng có lí, thôi thì mặc cho số phận định đoạt mình đâu phải thánh nhân chứ. Em vẫn cố ngồi tranh luận với nó 1 lúc thì nghe thấy tiếng cậu Hoan ở mũi quát:

    - 2 thằng hâm này chúng mày có về tàu ko, xương cốt của người ta chúng mày đừng có mà nghịch vào. Mấy tàu hay đỗ ở đây kể là đêm hay thấy đứa con gái đứng ở chỗ đấy gọi chêu người lắm đấy, người ta tưởng người thật nhưng ra gần đến nơi thì ko thấy đâu, nghe thấy mỗi nó cười khằng khặc...

    Em nghe thấy vậy kêu thằng Linh về, thằng Linh đứng dạy ném bốp cái hộp xọ xuống rơi trúng xương sườn của bộ sương. Thằng này chắc nó hay làm vậy với mấy bộ xương mà bố con nó bốc đây. Em cứ suy nghĩ về lời cậu Hoan nói vừa giờ, ko biết là cậu nói thật hay là dọa mình với thằng Linh nhỉ, chắc ko phải dọa đâu cậu thừa hiểu là mình với thằng Linh đâu sợ ma tà gì chứ đặc biệt là cu Linh.

    Mới lại mấy lần đỗ tàu ở đây cũng có thấy cái quái gì đâu, thi thoảng cũng thấy con Mực thò đầu ra cắn, nhưng em nghĩ là cắn người thôi vì xung quanh đây cũng có nhiều thuyền chài lắm. Mà nếu là ma thật thì thách kẹo nó cũng chả dám lảng vảng quanh đây, con Mực nó khác gì ông hộ pháp, lá bùa sống trấn yểm cho con tàu.

    Lúc này mới có gần 11h trưa, bác Tiến đang lịch kịch sắp làn chuẩn bị đi chợ mua thức ăn làm cho bữa chiều. Em với thằng Linh thấy vậy ra xin đi thay bác, lâu lắm mới có dịp lên bờ thế này đi lạo dạo tí cho khuây khỏa thèm cảm giác nhộn nhịp tấp nập trên bờ lắm rồi. Thằng Linh ra rủ anh Tú với anh Lam đi nhưng anh Lam ko đi có mỗi anh Tú chịu đi, anh Tú đi chủ yếu là để mài lại cái lưỡi dao bầu hàn trên cái típ hơn 1m mà anh ấy dùng trong P2 đấy các bác. Để lâu ngày lên lưỡi nó han rỉ hết rồi, cái đó nó như là binh khí của anh ấy vậy, anh Tú cực kì sùng bái 2 nhân vật là lãng tử Yến Thanh và Quan Công Quan Vân Trường. Anh ấy chế cái đó cho nó giống thanh đao của Quan Công, đao thật như Quan Công mua thì dễ nhưng mà mang đi mọi người nhòm ngó sẽ ko hay nên mang cái đó đi chả ai để ý, nó như cái dao chặt chuối của nông dân hay dùng thôi.

    Em cùng thằng Linh, anh Tú với cả con Mực nữa. Em với thằng Linh thì mặc quần đùi áo phông ko cổ, thằng Linh đi tông lào còn em đi dép tổ ong huyền thoại, nhìn như 2 thằng bựa rách cà la thất thểu vậy. Anh Tú ờ tàu thì xuềnh xoàng nhưng mà lên bờ là nhất quyết phải đi giày da mang quần bò, mặc áo 3 lỗ trắng. Em với thằng Linh đội mũ lá đi đằng sau, anh Tú mang ô đi thong dong cùng con Mực ở phía trước nhìn như xã hội đen đang đi tuần vậy.

    Đi tầm gần 1 cây số thì hết bãi, đi tiếp phải hơn 1 cây nữa mới ra ngoài đường lớn ở đó có cái chợ to phết bán hàng cả ngày luôn. Khu đây tuy ko phải thị trấn nhưng dân cư cũng khá phết, nhộn nhịp chả khác gì thành phố là mấy. Sau khi vào chợ thì anh Tú rẽ vào 1 hàng thợ rèn để tút lại con bảo đao còn em với thằng Linh đi mua thức ăn. Mua được 2 con ngan to lắm để chiều đánh tiết canh, thằng Linh khệ lệ 1 tay sách 2 con ngay 1 tay sách làn rau với thịt. Em thì vác bó mía to vật hơn chục cây. Xong ra hàng rèn tìm anh Tú, thanh bảo đao vừa tút lại nhìn ngon thật, xanh nét và xắc nhẹm loại này mà chém thằng nào thì dễ đi cả xương mất. Anh Tú quấn nó vào cái vỏ bao tải và cầm tay sách đi.

    Nhìn anh Tú thì còn ngon chứ nhìn em với cu Linh quê 1 cục luôn, 2 thằng vừa đi vừa chỉ chỏ xung quanh bàn luận tỏ vẻ thích thú và lạ lẫm lắm. Đi 1 đoạn thì đến cái cổng trường cấp 3 đúng lúc nó tan trường chứ, xe đạp chen chúc nhau phủ kín đường, thật sự lúc này mình cũng hơi ngại thật, 1 thằng sách 2 con ngan, 1 thằng vác bó mía lạc lõng giữa bầy cừu non toàn những em xinh tươi mơn mởn, em nào em lấy mặc quần vải đen bó sát mông lộ 2 vệt chữ V hằn lên cùng với cái áo sơ mi trắng mỏng tanh nhìn thấu từng giọt mồ hôi đang nhẹ rơi lăn lóc bên trong áo từ phía cổ xuống lưng rồi bị chặn lại ở giữa lưng bởi chiếc áo chíp đồng màu. Lâu ko nhìn gái hôm nay phải nhìn cho nó thỏa con mắt thì thôi, thằng Linh thì ko phải nói rồi đến anh Tú vốn lạnh lùng coi thường nữ sắc cũng phải đờ đẫn ra quay trước quay sau ngắm ấy chứ.

    Ngay đến động vật chứng kiến cảnh này cũng ko kìm được lòng trước cảnh nhộn nhịp, 2 con ngan của thằng Linh chốc chốc lại khạc khạc ngoái cổ lên như biểu tình, thằng Linh xấu hổ lắm ấy nó cứ lấy tay lắc lắc cho nó im cơ mà 2 con ngan vẫn kêu. Con Mực đi cùng anh Tú phía trước thì cắn nhặng lên để dẹp đường, con nào thằng nào mà ko tránh ra cố tình đứng dắt xe cản mũi nó là con Mực phi tới dùng mõm đấm cho vài cái vào đít để dọa. Tiếng người, tiếng 2 con ngan, tiếng chó hòa vào nhau đến là nhộn nhịp.

    Đi qua cổng trường 1 đoạn thì thấy phía trước mặt đang tụ tập khá đông, lại gần thì thấy 1 cảnh tượng ko được đẹp mắt cho lắm. 4 đứa con gái đang tập trung đánh 1 đứa con gái khác, 1 con túm lấy tóc dựt ngược qua đầu kéo về phía trước, em kia đau qúa cong lưng ra để 3 con còn lại thi nhau đạp rồi đấm vào người. 3 con vừa đánh vừa liên mồm chửi, bé kia thì chỉ thấy khóc rồi ôm đầu tránh đòn chứ ko thấy xin xỏ. Xung quanh là 1 đám cả trai lẫn gái đang xúm lại xem bàn tán sôi nổi, ở vòng trong cùng có khoảng 5 6 thằng đang đứng hút thuốc cổ vũ 4 con kia. Nhìn cách ăn mặc và đầu tóc của mấy thằng đó thì có vẻ ko phải là học sinh trong trường, chắc là bọn đầu gấu đầu mèo ở khu này quen biết 4 đứa con gái kia và đứng ra bảo kê cho bọn nó đánh em kia. Ngày xưa thời mình còn đi học đâu có chuyện con gái đánh đấm nhau như vậy, nhìn mà ghét éo chịu được, ko biết em kia có tội tình gì mà bị 4 con kia nó đánh dã man đến vậy nữa cơ.

    3 người em cùng con Mực đứng ngoài xem, nhìn chúng nó đánh dã man qúa cơ, chúng nó đang tính lột đồ con bé kia ra thì phải 2 con đang cho tay vào cổ áo bắt đầu giựt, bé kia 2 tay ko ôm đầu nữa mặc xác con đó giựt tóc 2 tay bé bị đánh cố túm lấy cổ áo giữ lại ko cho 2 con kia tụt. Đúng là con gái, lúc nào cũng coi sĩ diện là số 1, mình là mình rất thích những người con gái như vậy.

    Em cũng định tính ở ngoài xem lát rồi đi thôi nhưng thấy chúng nó đánh dã man qúa nên ko làm ngơ được. Đang định bỏ bó mía khỏi vai vào can thì thấy anh Tú quay lại chỗ em:

    - Cầm cho anh cái ô, 2 đứa mày đứng đây thôi giữ con Mực lại ko nó lại làm bậy. Mấy con ranh này để anh.

    Anh Tú đưa em cái ô rồi tay cầm con típ nhưng vẫn để nguyên trong bao tải lách người chen vào chỗ 4 đứa đang đánh, anh vừa quát vừa gỡ tay chúng nó ra nhưng 4 con kia đâu có thèm để ý đến sự tồn tại của anh Tú, chúng nó còn đánh hăng hơn ấy chứ, anh Tú tức mình dơ chân đạp mạnh 1 phát vào chỗ sườn con đang túm tóc và tiếp 1 phát nữa vào bụng con đang túm áo bé bị đánh rồi quát to:

    - Mấy con ranh chúng mày điếc ko nghe thấy tao nói gì à?

    2 con bị đạp trúng phải bắn ra cỡ gần mét đang nhăn nhó ôm bụng nhìn vào tốp 5 6 thằng kia với ánh mắt nhờ giúp đỡ thì phải. Còn 2 con còn lại thấy vậy cũng ngừng đánh chạy tót ra chỗ nhóm kia đứng nép nhìn anh Tú, anh Tú đỡ bé kia dạy, bé đó đứng sau 2 tay líu chặt lấy tay anh Tú mắt chăm chăm nhìn bọn kia rồi khóc nức nở. Bây giờ mới nhìn rõ mặt bé bị đánh, mặt bé đỏ gay xướt xát toàn vết cào của của 4 con hồ ly kia, nước mắt nước mũi chảy ướt đẫm làm tóc rính cả vào mặt. Nhưng mà bé đó nhìn cũng xinh, mặt baby mắt to, da trắng sống mũi cao và thẳng, 2 môi hồng tự nhiên thỉnh thoảng lại chụp chịp nức nở. 4 con kia thì nhìn như qủy cái ấy, con thì vổ con thì né nhìn chả ra cái giống gì cả. Chắc do ghen tị với bé đó nên đánh đây mà.

    Anh Tú nhìn đám kia rồi dơ cái bao tải chỉ về phía chúng nó với 1 ánh mắt cô hồn rồi nói:

    - Chúng mày 1 lũ nhảy vào đánh 1 đứa mà ko thấy nhục à, đứa nào giỏi thì vào đánh tiếp đi này cả mấy thằng ranh này nữa, mình tao chấp tất cả chúng mày đấy.

Chia sẻ trang này