Truyện ma Ký Sự Chuyển Mộ - Phần 6 Hết

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi Admin, 19/5/14.

Đọc: 599

  1. Admin Administrator

    Bọn kia nghe thấy vậy cả trai lẫn gái đứa thì cúi mặt xuống, đứa thì quay mặt đi nhìn về hướng khác ko đứa nào dám hé răng, chúng nó dần dần tản ra hết. Đám học sinh hiếu kì thì vẫn vây xung quanh xem, anh Tú tiếp tục hù chúng nó:

    -Nhìn nhìn cái đm chúng mày à, biến hết ngay.

    Bọn đó nghe vậy cũng dắt xe đi, anh Tú hỏi xem nhà bé đó có điện thoại ko, bé đó đọc số điện thoại rồi anh Tú gọi điện cho bé đó nghe và gọi bố tới đón về. Nhìn ngó xung quanh ko thấy đám kia nữa, anh Tú kêu bé đó dắt xe vào trong trường ngồi chờ bố tới đón, anh Tú ko hỏi gì thêm rồi ra chỗ em cầm ô tiếp tục đi về. Bé đó cảm ơn rồi dắt xe lầm lũi quay lại cổng trường vào phòng bảo vệ chờ bố tới đón.

    Bọn em đi được tầm hơn 15 phút thì đột nhiên thấy 1 chiếc xe 82 chạy vọt qua, trên xe là 1 ông trung niên tầm gần 50 tuổi người gày gày tóc bạc mặc chiếc áo trắng ngắn tay với chiếc quần ca ki màu xanh, ông náy có vẻ hốt hoảng vừa chạy xe vừa ngoái đầu nhìn lại tỏ vẻ sợ hãi, ko biết là bị tai nạn hay làm sao mà thấy áo dính đày máu và đầu đỏ oẻn toàn máu là máu.

    Ông ấy vừa vọt qua 1 lát thì thấy 2 xe máy mỗi xe kẹp 3 thằng thanh niên đang phóng tít mù vèo qua mặt bọn em, chúng nó vừa chạy vừa chỉ chỏ về phía xe ông già kia, hình như là chúng nó đang đuổi theo ông ấy. Tầm 200m thì chúng nó đuổi kịp táp xe ông kia vào lề đường, ông kia vừa dừng xe xuống chưa kịp dựng chân trống thì cả đám chúng nó lao vào đấm đá ông ấy túi bụi.

    Nhìn mấy thằng đó quen quen, hình như là bọn đầu gấu đầu mèo đứng ở cổng trường vừa giờ thì phải, hay ông già kia là bố con bé đó đến đón rồi bị chúng nó đánh tiếp rồi chạy đến đây nhỉ. Anh Tú chắc cũng đoán được phần nào, anh ném ô lại cho em cầm rồi cùng con Mực chạy nhanh đến chỗ ông già đang bị đánh. Em và thằng Linh lủng củng vác đồ cố chạy thật nhanh theo sau, nhưng mà đồ nặng qúa nên ko chạy được nhanh.

    Anh Tú vừa chạy vừa gỡ chiếc bao tải ra, con Mực chạy phía trước anh Tú 1 đoạn nó vừa chạy vừa ngoái lại nhìn anh Tú ra vẻ chờ đợi và thúc giục anh Tú chạy nhanh hơn thì phải, nó ông ổng nhìn đám trước mặt sủa, chả hiểu sao mà con Mực nó lại biết là chuẩn bị đánh bọn đó nữa.

    Em với thằng Linh theo sau sợ anh Tú 1 chọi 6 e là ko ổn, bình thường bọn nó ko có đồ thì ko sao chúng nó mà có dao kiếm nữa thì cũng mệt đấy, lại còn con Mực nữa chứ, con Mực vốn hung hăng lỡ nó chém cho phát thì chết. Em kêu cu Linh vứt làn với 2 con ngan xuống vệ đường rồi gỡ 2 cây mía ra dùng chân bẻ làm đôi lấy phần gốc dài tầm gần 1m. Đây là loại mía xanh đốt dài chứ ko phải mía đường màu nâu thẫm mà các bác hay ăn bây giờ đâu nhá. Bác nào ở quê chắc biết loại mía đó, nó to cỡ cổ tay người lớn, cứng chả khác gì khúc tre cả. Thế là mình cũng có binh khí rồi đấy, 2 thằng chạy thật nhanh về phía trước theo anh Tú.

    Phía xa xa nhìn anh Tú 1 người 1 đao 1 khuyển lao về phía mấy thằng chả khác gì Quan Công cưỡi xích thố oai phong lẫm liệt hào khí ngút trời hùng dũng lao vào trận mạc. Còn cách khoảng gần 50m thì chúng nó ngó lại thấy anh Tú, chúng nó ngừng đánh bác kia, 2 thằng chạy ra xe rút 2 thanh kiếm dắt ở phía gầm xe máy chỗ nốc máy ấy, 1 thằng cầm rút trong túi 1 con dao bấm, 1 thằng thì đang cầm sẵn khúc côn nhị khúc, còn 2 thằng còn lại ko có đồ. 6 thằng dàn hàng ngang ra đứng giữa đường chuẩn bị nghênh chiến.

    Anh Tú cùng con Mực cứ thế lao thằng vào giữa đám, anh Tú chuyển cây típ qua tay phải duỗi thẳng tay dơ lên cao ngang vai, đầu lưỡi dao bầu chếch ngang đầu. Con Mực tự nhiên chạy chậm lại đổi hướng qua phía trái, hình như nó đang nhằm vào 2 thằng tay không để tấn công thì phải. Đám kia nhìn tư thế đứng thủ là biết bọn ngu ko võ vẽ gì rồi, 2 thằng cầm kiếm với thằng cầm dao 2 chân vẫn đứng song song với nhau, 2 thằng cầm kiếm tay gấp gấp dơ phía trước mặt để thẳng vuông góc với người, thằng cầm dao bấm thì tay buông xuôi cầm dao mũi chĩa ngang ra phía trước. Thằng cầm côn thì đặt côn lên vai nghiêng người chân trái trước, chân phải sau thủ thế. 2 thằng tay không nhìn có vẻ ko tự tin cho lắm, 2 thằng này chắc đứng cho đủ đội hình chỉ trực chờ bỏ chạy thì phải.

    Anh Tú chạy đến gần nhằm thẳng 2 thằng cầm kiếm đứng giữa rồi chém mạnh 1 đường từ phía phải qua trái rồi hất ngược lên, chúng nó nhảy lên lao vào chém nhưng ko kịp, thằng cầm kiếm phía phải dính 1 đường từ bả vai xuống ngang thắt lưng, thằng cầm kiếm kế bên trái thì bị dạch 1 đường từ đùi lên chéo lên ngực và xượt từ cằm lên má. Thằng cầm côn đứng ngoài cùng quất được 1 phát vào vai anh Tú, còn thằng cầm dao chạy phi lên tính xiên anh Tú nhưng anh Tú lùi về sau nên lé được đồng thời dơ chân phải đạp vào giữa bụng thằng cầm côn làm nó ngã lăn ra sau, sau đó anh dơ mũi dao bầu đâm xột 1 phát ngọt lịm vào thằng đang cầm dao tiến tới định chọc anh Tú. 4 thằng có đồ ngã lăn hết ra đất máu me be bét nhưng tay thì vẫn cầm khư khư lấy đồ.

    2 thằng tay không thì 1 thằng bị con Mực chồm lên ngoạm 1 miếng vào sườn giáp nách, nó tay ôm nách định quay đầu lại bỏ chạy nhưng con Mực đợp được nó mấy phát liên tiếp vào đùi và mông, nó ngã lăn ra đất con Mực tiếp tục nhằm cổ mới đầu, mặt đớp và ngoạm nhay liên tiếp. Thằng còn lại ngay khi thấy anh Tú và con Mực lao đến nơi thì nó đã bỏ chạy. Em và thằng Linh lúc này mới chạy tới nơi, anh Tú thấy bọn em thì quát con Mực đồng thời chỉ tay về phía thằng đang bỏ chạy cách đó chừng 50m, anh nhìn thằng đang chạy rồi quay sang nhìn con Mực và dậm dậm 2 chân xuống đất ra lệnh đuổi theo. Con Mực thấy vậy buông thằng đang cắn ra và cùng anh Tú vác típ đuổi theo thằng đó. Em cùng cu Linh cầm đoạn mía chạy lại chỗ 4 thằng đập khúc mía liên tiếp vào đầu chúng nó, cứ thằng này vài phát rồi lại quay qua thằng kia, chúng nó vứt hết côn kiếm ra lấy 2 tay che đầu rồi lăn lộn dưới đất để tránh đòn. Thằng Linh khỏa nên đánh mạnh và hăng lắm, đoạn mía của nó đầu bị lát tướp hết cả ra, nó ra nhặt lấy đoạn côn của thằng kia và tiếp tục vụt vào đầu bọn nó. 1 lúc sau em thấy mấy thằng đó đuối qúa với lại máu me be bét ở đầu sợ nó chết nên kêu thằng Linh thôi. Thằng Linh cố đạp cho mỗi thằng vài nhát rồi quay qua chỗ thằng bị con Mực cắn vụt tiếp vào đầu.

    Nhìn 5 thằng người ngợm đầy máu, nặng nhất là thằng bị anh Tú chém ở bả vai mới thằng cầm côn bị chọc vào đùi xâu hoáy. Dao xắc qúa rách luôn cả quần áo, máu chảy ra từ vết chém nhiều đến nỗi ướt đẫm quần áo chúng nó. 2 thằng nằm im rên rỉ như sắp chết.

    Anh Tú và con Mực tóm được thằng bỏ chạy, thấy anh Tú đang túm tóc nó lôi về phía bọn em.

    Anh Tú đi trước tay trái sách đao, tay phải túm nguyên chỏm tóc trên đầu nó lôi mạnh, thằng đó gập người cúi đầu 2 tay đỡ đầu cho bớt đau. Con Mực chạy theo ngay sau đít nó, con Mực rình lúc anh Tú ko để ý thỉnh thoảng lại đợp mạnh 1 phát vào chân thằng kia, nhìn nó tập tễnh khom người mặt cắt ko còn giọt máu sợ hãi nết theo anh Tú mà cảm thấy tội nghiệp phết. Anh Tú dẫn nó ra chỗ em rồi dựt mạnh tóc kéo nó lên phía trước mặt dơ chân đạp nó giữa sườn rồi kêu:

    - Linh mày đập thằng này 1 trận cho nó giống bọn kia cho anh. Mấy thằng ranh con...

    Thằng Linh nghe vậy chụm 2 khúc côn làm 1 nhảy ra đạp nó rồi đập côn liên tiếp vào đầu với vào lưng nó, được vài phát thì nó ngã nhào ra đường 2 tay ôm đầu lăn lộn xin tha. Anh Tú kêu thằng Linh dừng rồi lấy mũi dày đạp liên tiếp vào mặt nó 3 phát, máu mũi máu mồm nó ồng ộc chảy ra cùng rớt rãi thề lề rơi xuống mặt đường.

    Anh Tú cùng em ra chỗ bác kia đỡ dạy, nhìn ông ấy bị đánh máu me chả khác gì so với bọn kia. Nhưng ông ấy vẫn tỉnh, anh Tú đỡ ông ấy ngồi dạy rồi hỏi:

    - Bác có phải là bố của con bé vừa bị đánh ở cổng trường học ko?

    Ông ấy gật đầu rồi kể, ông ấy vừa phi xe tới cổng trường đang định vào đón con bé kia thì 4 thằng nhảy ra đánh ông ấy, 2 ông bảo vệ trường ra can mãi nó mới chịu buông, ông ấy để con gái ngồi ở đó,tính chạy xe về rồi báo CA nhưng bọn nó đuổi theo đến tận đây. Đứa con gái mấy ngày nay toàn bị trúng nó đánh suốt, nghe đâu là ghen ghét cái gì đó rồi bị mấy đứa con gái trong trường để ý.

    Ông vừa nói xong thì đứa con gái đạp xe tới, nó hốt hoảng khóc lóc ra chỗ bố nó ngồi. Anh Tú hỏi lại nó thì nó bảo là do 1 trong 6 thằng kia viết thư tán nó nhưng nó ko viết lại, cứ ra cổng trường thằng đó lại đùa cợt rồi ném gói qùa vào lồng xe nó, con bé đó chửi rồi vứt xuống đường. Thằng kia ko làm ăn gì được nên sai mấy đứa trong trường đánh lại. Anh Tú bắt con bé chỉ xem thằng nào, con bé chỉ tay vào thằng cầm côn bị đâm vào đùi ấy.

    Anh Tú ra lấy khúc côn của thằng Linh rồi ra chỗ thằng đó túm tóc nó dựng ngược lên, anh đập mạnh cái côn vào giữa mồm nó. Môi thằng kia bị rách tứa tung, nó nè ra 1 nửa cái răng lẫn với máu rồi gục xuống ngất lịm. Đám kia vừa nằm vừa run lẩy bẩy, đến em ở ngoài nhìn anh Tú đập vào mồm nó còn rợn hết cả người lên ấy chứ.

    Học sinh và người đi đường quây kín xung quanh xem, bọn này chắc hoành hành ở đây lâu rồi dân nó ghét hay sao ấy mà chẳng thấy ai vào can ngăn, 1 số người còn đứng ngoài nói vọng vào:" Đánh chết bố chúng nó hết đi, ngày nào cũng phải đánh con người ta mới chịu yên cơ, cho chết".

    Xong anh quay lại chỗ bố con bé kia và nói:
    - Bác cho cháu xin số điện thoại nhà, chúng nó làm gì bắt đến hoặc ăn vạ thì gọi cho cháu, cháu ở gần đây thôi có gì cứ alo cho cháu, cháu đến cháu giết cả nhà nó.

    Anh Tú làm thế là đóng kịch với bọn kia cùng mọi người xung quanh thôi chứ anh có số ông kia rồi mà, ko làm thế sau này nó trả thù bố con nhà bé đó thì ai giúp được chứ, mai ngày kia là tàu chạy khỏi đây rồi biết khi nào mới quay trở lại. Xong anh kêu bọn em ra kia sách đồ để về, may quá ko có ai lấy vẫn còn nguyên 2 con ngan, làn rau với bó mía. 2 thằng em quay lại tưởng anh Tú tha cho nó ai ngờ anh cầm côn cứ thế đập liên tiếp vào đầu rồi đá mũi dày vào mặt chúng nó, mấy thằng dãy dụa được 1 lát thì ngất hẳn. Cứ thế anh lần lượt đập cho đến khi ngất thì mới thôi, cảm tưởng như đang muốn giết chúng nó thì đúng hơn, bọn này sống chắc cũng thành tật. Mọi người xung quanh thấy vậy sợ đập nó chết lên nháo nhào vào can ra.

    6 thằng lăn lóc ra đường máu me bết hết cả ra đường chả khác gì 1 vụ thảm sát. Nhìn cũng chả biết trong số đó có thằng nào chết nữa ko. Ko dừng lại ở đó anh Tú sách típ ra tiếp tục đập lát 2 con xe máy, cũng may là lần này anh ko có hứng để đốt. Sau anh kêu 2 bố con kia về và cùng bọn em thản nhiên đi về coi như ko có chuyện gì sảy ra. Ngoảnh lại thì thấy mọi người đang lấy xe đưa chúng nó đi viện thì phải, chắc là ko thằng nào chết đâu, anh tú khôn lắm sao để chúng nó chết được. Ngày mai chắc là ko dám lên bờ nữa rồi.
    3 người lững thững ra về, thằng Linh vừa đi vừa thao thao về việc vừa sảy ra. Anh Tú mặt vẫn thản nhiên và bảo bọn em ko được kể chuyện này với ai trên tàu. Còn con Mực có vẻ tươi tỉnh hơn mọi ngày, hôm nay nó được cắn đã mồm rồi còn gì, nó vừa đi vừa nghển cổ lên hóng chuyện của thằng Linh.

    Về đến tàu cũng chả ai để ý hay nhòm ngó gì đến bộ xương người đang nằm cách nối đi lên chừng vài bước chân, cái đầu lâu bị thằng Linh ném ra xa khỏi bộ xương nhìn bộ xương ko đầu có vẻ hơi kì kì. Lúc con Mực chuẩn bị nhảy xuống sông để leo lên tàu thì tự dưng nó quay ngoắt đầu lại phi 1 mạch hướng ra chỗ bộ xương gầm gừ rồi nhảy bổ dựng đứng người lên 2 chân trước chống vào bờ đất nhe răng nhìn lên phía trên vực rồi cắn. Mọi người cũng chả ai quan tâm đến nó vì con Mực nó có sở thích là rất hay đào bắt chuột, ếch nhái rắn rết đủ kiểu. Có khi vừa nó ngửi thấy mùi của con chuột nào chạy qua rồi đuổi bắt thôi, ở bờ bãi thế này chuột sống thành từng bày đàn, nó còn theo dây, theo cầu bơi cả lên tàu ấy chứ. Nhưng mà ko sống được qúa 3 ngày với con Mực.

    Con Mực sủa 1 lúc lâu, nó còn chạy lòng vòng thi thoảng còn chồm lên như vồ 1 ai đó, 1 lúc sau thì nó chạy ra chỗ sau lái nhảy xuống sông lóp ngóp bơi vào tàu, bác Tiến chạy ra nhấc nó lên khỏi lan can rồi mang xà phòng ra tắm cho nó luôn. Con này sạch lắm, ngày nào cũng phải tắm cho nó như người vậy, ko tắm bằng xà bông là nó ko chịu đâu.

    Bữa cơm chiều đã qua, gần tối cậu Hoan kêu bác Tiến đi lên bờ mua đá lạnh về để uống bia cho mát. Em với thằng Linh lại tranh đi, cu Linh sách 1 chiếc thùng đựng đá rõ to, lần này con Mực đang nằm chơi với cậu Hoan nên nó ko theo đi. Đi vượt qua cái bãi ngô rồi vào làng tìm được 1 cái quán nhỏ, mua đầy luôn cái thùng uống cho đã, thằng Linh sách khệ lệ nghe chừng nặng lắm. Quay trở về thì trời đã tối om, 2 thằng đi giữa con đường nhỏ 2 bên là bãi ngô qúa đầu người đang trổ cờ non chuẩn bị ra hạt. Ngoài tiếng bước chân người cùng tiếng nói của 2 thằng ra thì ko có 1 âm thanh nào khác, thỉnh thoảng có tiếng lá khẽ xột xoạt do mấy con nhái thấy động nên nhảy từ bẹ lá ngô xuống.

    Trời tối đen như mực, vắng lặng và heo hút, mình mà đi 1 mình chắc cũng phát khiếp. 2 đứa mệt nên cũng chả nói gì nữa cứ im lặng mà đi. Tự nhiên thằng Linh từ đằng sau nói nhỏ:

    - Duy ơi tự nhiên có đứa con gái ko biết ở đâu ra cứ theo mình từ nãy đến giờ kìa, tao vừa ngó đầu lại mới thấy nó, nó cứ nhìn tao mày ạ.

    Em ngó đầu lại nhưng ko thấy gì, nghĩ là thằng này nó hù ma mình đây. Em chửi:

    - Dọa bố mày à, sợ cái L tao đấy. Bạn bố mày cũng là ma đấy con à.

    Thằng Linh nghe vậy dừng hẳn lại rồi ngoái đầu nhìn, nó ngó quanh rồi cúi hẳn người xuống nhìn vào dưới gốc 2 hàng ngô 2 bên. Mặt nó tức tối nói với em:

    - Duy! Mày điên à, tao nói đùa với mày làm đếu gì, nó ở sau mình có 1 đoạn ngắn choằn, tao ko nhìn rõ mặt nhưng nó để tóc buông ngang vai, quần đen với cái áo trắng ko cổ hay sao ấy. Chẳng lẽ nó nấp vào bãi ngô nhanh vậy.

    Em chả nói gì nữa, thằng này chúa đùa rai mà. Nhưng tự nhiên thằng Linh nó để bình đá xuống rồi chạy ra sau cúi xuống vạch lá ngô lên nhòm lần lượt 2 bên 1 đoạn, miệng nó lẩm bẩm chửi:

    - Mẹ mày, chạy nhanh nhỉ thích dọa nhau à, mày cứ núp trong đấy đi.

    Thằng Linh ko tìm thấy gì nên thôi, trời tối này nhìn xa sao được chứ. Nó ra sách tiếp cái phình và đi, em với nó vừa đi thi thoảng ngoái đầu lại phía sau xem có thấy gì ko. Nhưng có thấy đếch gì đâu cơ chứ, thật sự là từ lúc thằng Linh nó nói vậy em cũng nửa tin nửa ngờ, nhìn mặt thằng Linh thật lắm có vẻ là nó nói thật. Em tuy ko sợ ma tà gì nhưng cũng thấy hơi rợn người và lạnh lạnh, chắc bởi sương đang xuống thôi. Em ngoái đầu mấy lần ko thấy gì chán chả thèm ngoái nữa, tự nhiên thót tim khi nghe thằng Linh quát to rồi ném phịch bình đá xuống rồi chạy lại sau, nó hét to:

    - ĐM bố nhìn thấy mày rồi nhé con chó, mày núp đi đâu hả con.

    Em quay lại nhưng ko thấy gì chỉ thấy thằng Linh chạy hồng hộc 1 đoạn rồi nó chui tọt vào bụi ngô cúi người đuổi theo ai đó. Em cũng chạy ra chỗ nó, định chui vào nhưng mới tắm xong sợ ngứa nên thôi. Nhìn vào chả thấy thằng Linh đâu chỉ thấy mấy cây ngô rung rung lên và tiếng bước chân uỳnh uỵch của nó.

    Thằng Linh chạy 1 đoạn khá sâu vào bên trong, mãi ko thấy nó ra mà cũng chẳng nghe thấy nó nói gì, em gọi nó:

    -Linh ơi, có thấy gì ko ra đi mày ơi.

    Em đứng ngoài ngó vào gọi mãi mà thằng Linh vẫn ko trả lời, chỉ nghe thấy tiếng xột xoạt của mấy cây ngô va chạm vào nhau sâu bên trong. Hôm nay 2 thằng lại ko mang đèn pin nữa chứ, em cúi người men theo luống ngô tìm đến nơi phát ra tiếng động, đi gần hết 1 luống ngô vào tận giữa bãi mới tìm thấy nó. Thằng Linh 2 tay đang đang ôm cổ dãy dụa, nó cứ ặc ặc như kiểu ngạt thở vậy chân nó đạp tứa tung về phía trước. Nhìn nó giống hệt như bị ai đó đang đè lên người rồi bóp cổ nó vậy. Em cuống qúa chả biết làm gì, ko biết thằng này nó bị sao nữa cơ hay là bị rắn cắn ko biết. Em ngồi lên bụng nó lấy 2 tay kéo mạnh 2 tay khỏi cổ nó dang ra 2 bên rồi dùng đùi ghì lấy 2 tay nó xuống đất. Em tát liên tiếp vào mặt nó rồi hét:

    -Mày bị làm sao đấy nói cho tao nghe nào..

    Thằng Linh vẫn vậy, mồm nó há hốc ra, 2 mắt trợn ngược, đầu nó lắc lắc qua 2 bên nhìn chằm chằm về phía em. Mồm nó cố phát ra được 1 2 từ như người hấp hối sắp chết vậy: M..a.a M..a...a.a.

    Em nghe vậy nghĩ là thằng này trúng tà thật, chuyện vừa giờ nó nói về bóng đứa con gái thập thò đi sau lưng là có thật. Chẳng lẽ con đó là ma rồi dụ nó vào đây để hại thằng Linh. Chuyện ma tà thì vốn từ bé tí lớp 2 lớp 3 em đã tin là nó có thật rồi. Ngày nhỏ ở gần nhà em dân làng có lập miếu thờ 1 ông, miếu đó gọi là miếu thờ ông ăn chộm, sở dĩ gọi như vậy là do cách đó vài chục năm vào những năm 60 70 , 1 đêm ông hàng xóm cách nhà em bắt được 1 thằng đang lúi húi cởi dây tháo chộm trâu ở chuồng. Ông ấy cầm dao chạy ra tóm được nó, nó khóc lóc xin tha và ông ấy cũng tha và gọi vào nhà mang rượu mới cơm cho nó uống. Lúc nó say say rồi ông ấy cầm dao dí vào cổ nó lôi ra bờ sông gần nhà và trói nó lại gốc cây vừng nho nhỏ ở mép bờ sông. Thằng đó tuy say nhưng vẫn dập đầu xin tha, ông ấy túm tóc nó hất ngược lên tì cổ vào gốc cây rồi cứa cổ nó, 1 lúc sau thì nó chết mắt mở chừng chừng mồm há hốc ra, ông ấy tháo dây ra và chặt đầu nó vứt sang bên cạnh.

    Xong xuôi ông mới chạy đi rồi hô hoán làng xóm, hồi đó khu em dân cư thưa lắm cách vài trăm mét mới có 1 nhà. Mọi người vác gậy chạy ra, ông dẫn mọi người ra chỗ xác thằng ăn chộm, lâu nay quanh xóm toàn mất cắp vặt. Hồi đó đói ăn, dân làng cực ghét bọn ăn chộm luôn, vả lại mạng người hồi đó có đáng giá bao nhiêu nói chi là thằng ăn chộm. Cả làng đào hố rồi chôn xác ông ăn chộm ngay gốc cây lộc vừng chỗ ông bị giết. Sau vài hôm chôn ông thì lợn gà trâu bò của làng cứ lũ lượt lăn ra chết mà ko có lí do, cứ thế kéo dài cả tháng trong khi ngay xóm bên cạnh thì lại ko sao. Trâu bò khoẻ mạnh ở làng khác dắt về làng em nuôi được vài hôm thì tự dưng lăn quay ra chết ko rõ lí do.

    Các cụ cao niên trong làng cho là động nên đi xem bói khắp nơi, điều kì lạ là ông thầy nào cũng phán là có vong chết oan bên gốc cây vừng đang làm loạn, vong này chết oan lại vào giờ linh nên vía cực kì dữ, nó đang báo thù vì giết nó. Thầy bói kêu phải lập miếu thờ ngay tại gốc cây rồi cúng bái nó nếu ko nó sẽ làm loạn. Mọi người làm theo thì y như rằng trâu bò lợn gà ko chết nữa. Từ đó cái miếu được thờ phụng đàng hoàng, người làng em còn coi cái miếu ông ăn chộm linh thiêng hơn cả thành hoàng làng luôn.

    Năm em lớp 2 lớp 3 thì cây vừng nhỏ chỗ ông ấy chết đã thành cây cổ thụ tre kín cái miếu, ở gần nhà lên em và bọn trẻ tầm trưa thường ra miếu chơi, hôm đó chả biết thế nào thằng bạn em, thằng Linh này này đang chơi tự nhiên nó rủ em:

    -Duy ơi đái đi, đái ở đây đi!

    Trẻ con mà, bọn em hay rủ nhau đái cùng lắm, đái thi xem thằng nào xa hơn, lâu hơn, vọt cao hơn. Thằng Linh khôn vặt lên nó toàn bóp chim nhỏ lại ra tia bé tí, lần nào nó cũng thắng em.

    Em nghe vậy lên cũng tụt quần vạch chim ra đái thi với nó, em biết là đi chơi với nó kiểu gì thằng này nó cũng rủ em nên từ lúc trưa sau khi ăn cơm em đã nhịn đái và uống bao nhiêu nước rồi. Lần này em chấp nó chơi bẩn luôn, mình đái ko cao bằng nó nhưng xa và lâu hơn. Vui thế ko biết lâu lâu mới win nó được phát.

    Bọn em đái ngay ở trong sân đền trước cửa cái miếu chứ, đến tối về nhà thì chả hiểu sao chim em cứ xưng to lên và đỏ hỏn, đến đêm thì đã to như nắm tay rồi. Em sợ qúa nên kể cho mẹ biết, mẹ em vội vàng chạy qua nhà thằng Linh thì mẹ thằng Linh nói là thằng Linh cũng bị vậy. Mẹ em về nhà rồi đánh cho em 1 trận rõ là đau. Hôm sau mẹ em cùng mẹ thằng Linh mang xô ra múc nước rửa sạch sân rồi đặt đồ cúng thắp hương tạ tội.

    Phải nói là miếu linh thật, đến chiều hôm đó nó ko xưng nữa và teo teo dần đến hôm sau thì khỏi hẳn. Từ đó em đã bắt đầu tin tưởng vào thánh thần và ma qủy, chả bao giờ dám đụng chạm gì đến đình chúa miếu mạo nữa. Mẹ em cũng hay kể truyện ma cho em nghe lắm, chả biết mẹ gặp ma bao giờ chưa và những truyện mẹ kể với em có đúng ko nhưng em rất thích nghe mẹ kể và cũng tin vào 1 số chuyện. Kinh nghiệm của mẹ em truyền lại cho em cách ứng phó khi gặp ma tà là đái ra rồi bôi nước đái lên đầy mặt mũi, mẹ bảo là ma nó kị nước đái lắm ko nhất thiết phải là nước đái trẻ con đâu. Bài học về cách chống ma đơn giản và lại dễ thực hiện của mẹ em vẫn nhớ và lưu và kí ức từ đó đến tận bây giờ nhưng vẫn chưa có cơ hội nào để mà thực hiện.

    Sau 1 hồi suy nghĩ và nhớ về lời mẹ hiền yêu dấu dặn dò, quay trở lại hiện tại là thằng Linh đang bị con ma chết oan nó hành, nó vẫn dãy dụa và ngạt thở như sắp chết. Cũng chả còn cách nào khác, em liều mình đứng dạy kéo khóa quần ra móc ra, nhưng mà run qúa tự nhiên muốn đái mà dặn dặn mãi nó chả són ra tí nào cả mặc dù cũng cảm thấy hơi buồn đái. Bình tĩnh và thở nhẹ nhàng cuối cùng nó cũng ra, em phun vào đầy mặt mũi nó rồi quay qua xung quanh vẽ 1 vòng hình tròn bằng nước đái xung quanh người nó. Cái vẽ thành hình tròn xung quanh là em xem trên TV phim Tây Du Ký đấy, thấy Tôn Ngộ Không trước khi xa sư phụ đã dùng gậy như ý vẽ 1 vòng tròn quanh sư phụ để trấn yểm, yêu quái cứ bước vào ngay lập tức là bị bắn ra. Nếu mà mẹ em nói đúng thì của qúy của em có tác dụng chả khác nào gậy Như Ý của Tôn cả.

    Đái xong em nhìn thằng Linh xem có đỡ ko, 1 lát sau thì thấy nó dần dần hồi lại. Nó thở dốc hệt như người say thuốc lào thèm thở vậy, chân nó thôi ko đạp nữa mắt vẫn lờ đờ, nhìn nó có vẻ vẫn sợ hãi. Em vẫn để nó nằm im dưới đất 1 lát sau em hỏi:

    -Mày bị làm sao đấy, ĐM ma nhập à mày?

    Thằng Linh vẫn lờ đờ chắc vì mệt qúa nên nó ko trả lời. 1 lát sau nó từ từ ngồi dạy hổn hển nói trong sợ hãi:

    -Nó là ma mày ạ, nó cứ đè lên bụng và bóp cổ tao làm tao đếu thở được. Ko có mày ra kịp chắc tao chết mất..

    Thằng Linh nói đến đó thì thôi, thấy nó mệt nên em cũng ko hỏi tiếp. Em kéo nó dạy rồi tìm lối ra bờ đường. Thằng Linh vừa đi vừa ngoái lại để ý sau lưng. Ra đến đường thấy nó mệt nên em sách thay cho nó bình đá, nó đi cạnh ngay sát em lát lát 2 đứa lại ngoái đầu nhìn lại phía sau lưng. Đi được 1 đoạn thấy thằng Linh có vẻ trấn tĩnh lại rồi nên em hỏi:

    -Vừa có chuyện gì vậy, mày kể tao nghe xem nào?

    Thằng Linh bắt đầu kể:

    Lúc tao ngoái đầu lại thấy rõ 1 bóng người mặc áo trắng để tóc xõa ngang vai dài đang đi theo, thấy tao nó lấp nó rồi dẽ vào trong ruộng ngô thò đầu nhìn ra. Tao tưởng là người đang cố tình dọa ma tao với mày từ nãy đến giờ nên tao chạy đuổi theo. Nó thấy tao chạy lại gần đến nơi liền chui tọt vào trong ruộng ngô rồi chạy. tao chạy đuổi theo nó, nó cách tao có vài bước chân thôi, nhìn nó chạy rất bình tĩnh vừa chạy nó còn vừa ngoái đầu lại nhìn tao cơ, nó cứ cười the thé đấy. Mà nhìn nó cứ lấp lửng như kiểu đang bay vậy, ko nghe thấy tiếng bước chân đâu, tao phải cúi dạp hẳn xuống để chạy còn nó cứ thẳng người chạy nhìn chả vướng víu gì cả.

    Nó chạy được 1 đoạn thì dừng hẳn lại quay ngược đầu về phía tao 2 tay dơ ra trước mặt 2 bàn tay nó xòe ra rồi lao vào tao, nó tiến lại gần tao, trời tối nhưng tao vẫn nhìn rõ mặt nó, mặt nó trắng dã mồm há hốc rồi cười the thé, tóc nó để dài che kín nửa mặt phía đỉnh đầu nó nhìn đo đỏ hình như toàn là máu vậy. Nó lại gần dơ 2 tay bóp cổ tao, cái mặt nó áp sát mặt tao làm tao sợ quá ngã lăn ra. Chả hiểu sao tao ko chống cự được nữa cơ, nó ngồi hẳn lên bụng tao rồi ra sức bóp cổ làm tao nghẹt thở, tao cứ dãy rụa rồi đạp nó nhưng mà chân tao xuyên hẳn qua người nó luôn mà nó vẫn ko sao. Rồi nó nhen răng nói:

    -Mẹ mày hôm nay tao giết mày, tao ko làm gì mày mà mày đập đầu tao hả
    Trong lúc mày ra chỗ tao đấy nó vẫn cố ghì cổ tao , nó ở ngay chỗ mày ngồi cảm tưởng như là nó nhập vào mày vậy rồi nó quay qua bóp cổ mày nhưng chắc mày nặng vía nên nó không làm gì được. Cũng may mà mày đái kịp thời nếu không nó bóp cổ tao chết mất lúc mày bắt đầu đái thì nó lùi ra xa và cứ chỉ vào thẳng mặt tao. D ơi cái con ma đó là người chết bên vệ sông đấy mày ạ lúc tao nhìn vào đầu nó thấy be bét máu ở sau gáy, mày còn nhớ cái hộp sọ của nó không có một lỗ thủng ở sau gáy đấy. Tuy nó ở gần nhưng chã hiểu sao tao không thể nhìn rõ khuôn mặt nó tao đoán nó chỉ tầm hai mấy ba mươi tuổi. Mà mày ơi ở xung quanh bộ xương tao nghĩ đâu có quần áo mà sao con ma nó lại có quần áo mặc nhỉ. Kiểu này chắc nó chưa buông tha cho tao đâu chắc nó hàng tao đến chết mất phải làm sao bây giờ hả mày?

    Em suy nghĩ một lúc rồi trả lời nó:

    -Tao nói với mày từ lúc đầu mà dính vào mấy chuyện này lằng nhằng lắm lát mày về tàu rồi mang vàng hương ra chỗ bộ xương thắp nén hương rồi đặt lại hộp sọ vào chỗ cổ nó đi bà này là ma chết oan vía nó linh và hung lắm. Mà tốt nhất sáng mai mày ra hốt bộ xương lên rồi chuyển cho bà ấy lên trên bãi đi, mày đã trót đụng chạm đến bà ấy rồi thôi thí giúp người ta lun.

    Em với thằng linh vừa về đến tàu thì thấy con Mực đang đứng ở mũi nó sủa mừng hai đứa em vài tiếng rồi gầm gừ đưa mắt nhìn sang phía bên cạnh thằng Linh và cắn ong ỏng rồi tự nhiên nó lao xuống sông bơi vào bờ, vừa đến bờ nó phi về phía bọn em chạy qua phía thằng linh và cứ men theo bờ sông nó chạy như đuổi 1 ai đó chạy được khoảng 50m thì nó dừng lại rồi quay đầu ra phía sông sủa nhặng lên. Nó đứng đó sủa 1 lúc lâu rồi chạy quay về phía bọn em. Thằng linh từ lúc thấy con mực lao lên nó sợ quá cứ đứng sau lưng em ôm chặt lấy em. Từ lúc thấy con Mực ra đây em cũng cảm thấy yên tâm hơn hẳn, mấy cái vong như này cho dù dữ đến mấy cũng chả dám lại gần con Mực trừ vong của con Nhung ra thôi. Rồi em với thằng linh cùng con Mực trở về tàu, con Mực lại tíêp tục phải bơi đến tàu em lôi nó lên, nó không vào tàu theo bọn em mà cứ đứng ở mũi ngồi xuống nhìn về phía dưới sông như đang canh chừng một điều gì đó.

    Vào đến tàu mấy ông đang bày bia chờ sẵn bác Tiến lấy đá trong bình ra đập rồi mang vào uống thằng Linh có vẻ bình tỉnh hơn rồi. Tất cả ngồi uống phải hết gần 3 két bia mới thấy con Mực lững thững đi vào nó lại ra chỗ kế bên chậu hoa nằm lúc này đã gần 11h ông nào ông nấy đều phê phê hết rồi, thằng Linh uống chỉ tầm 2 chai nên vẫn khá tỉnh. Cậu Hoan sai thằng Linh ra mũi tắt máy phát điện rồi đi ngủ, tụi em đặt máy phát điện ở khoan mũi mà, thằng Linh ra xách đèn rồi lững thững xỏ dép đi ra. Em có tý bia vào phê phê rồi nên cũng quên tuốt chuyện xảy ra lúc tối, từ tối đến giờ em với thằng Linh cũng chả kể cho ai chuyện đó chỉ vì sợ bị cậu Hoan mắng. Mấy ông kia lần lượt lên giường nằm còn em với bác Tiến dọn đống vỏ chai. Đang dọn thì tự nhiên thấy con Mực nhỗng dậy nó lao 1 một mạch ra cửa rồi uỳnh uỵch chạy ra mũi tàu em thấy con Mực như vậy nghĩ là có chuyện gì với thằng Linh rồi nên kêu bác Tiến rồi cầm đèn chạy tra mũi cùng lúc đứng ở khoan lái chỗ cửa soi đèn ra mũi thì không thấy thằng linh đâu em với bác Tiến hốt hoảng chạy ra mũi thì thấy nấp hầm ở khoan chứa máy phát điện vẫn đóng cái đèn của thằng Linh thì rơi trên lan can. Còn con Mực thì đứng trên lan can mắt nhìn xuống sông rồi cắn liên tiếp không ngừng em rọi đèn xuống sông phía con Mực đang cắn thì thấy 2 cái dép của thằng Linh nổi lên em đưa đèn cho bác Tiến rồi lao xuống sông mò con Mực thấy vậy cũng lao xuống theo con Mực cứ bơi vòng quanh rồi đợp đợp liên tiếp. Em lặn xuống dưới sâu mò, lặn xuống tầm 3m
    thì quờ tay được buối tóc của thằng Linh và bơi ngược lên, có vẻ như là nó vẫn chưa chết tay nó vẫn quờ quờ nhẹ lên phía trên, chắc là mới bị kéo xuống nước thôi, em lôi nó lên khỏi mặt nước và kéo nó vào mạn tàu bác Tiến cúi xuống túm lấy cổ áo nó. Em trèo nhanh lên tàu rồi cùng bác Tiến lôi nó lên và hô hào mọi người ở trong tàu ra:

    -Thằng Linh chết đuối rồi cậu Hoan ơi.

    Em quay ra nhìn con Mực thì thấy nó lại đuổi theo hướng men sông y như lúc tối và rồi lại nhìn lại ra phía giữa sông cắn, có lẽ là vong bà đó chạy ra đến chỗ con Mực rồi ra giữa sông nên con Mực không làm gì được thì phải.Thằng Linh nó vẫn thở rồi nôn ồng ộc nước từ mồm ra mắt nó trợn ngược và trắng dã như người bị dại mọi người đỡ nó ngồi dậy rồi đấm lưng cho nó. Em nghĩ là thằng Linh chắc lại bị vong bà kia lôi xuống sông chứ không phải do té ngã thằng này ở quê nó bơi giỏi mà giả sử có ngã thì cũng chả sao cái lan can tàu cao hơn nửa mét như vậy thì làm sao mà ngã được. Lúc tối em có nói với nó là mang vàng hương ra chỗ bộ xương để thắp hương nhưng 2 đứa mải uống bia nên quên bén đi mất có lẽ vì thế nên mới xảy ra chuyện vừa rồi.
    Lát sau thằng Linh có vẻ như đã tỉnh cậu Hoan hỏi nó:

    -Mày làm sao mà bị ngã xuống sông vậy bị chuột rút hay sao mà không ngoi được, mày mà cứ như thế có ngày chết chìm đấy.

    Thằng Linh vừa thở hỗn hển vừa mếu máu nói: Cháu bị ma nó lôi chú ạ, cháu vừa ra đến mũi thì tự nhiên có người ở dưới sông chồm lên túm lấy áo cháu giựt mạnh cháu làm cháu lao đầu xuống nó cứ lửng lờ ở mặt nước, rồi hai tay dìm đầu cháu xuống làm cháu không ngoi lên được rồi lát sau nó lại ở dưới sâu hai tay cầm lấy chân cháu rồi kéo xuống. Lúc thằng Duy với con Mực lao xuống nó mới chịu buông chân cháu, thằng Duy với con Mực mà không nhảy xuống sớm chắc cháu bị nó dìm chết dưới sông rồi.

    Cậu hoan có vẻ không tin và chửi nó:

    Này mày bị hâm à, mà lúc sáng nay hai thằng mày có nghịch ngợm gì đến bộ xương ở kia không?

    Em kể lại toàn bộ sự việc của thằng Linh cho cậu Hoan nghe lát sau mặt cậu có vẻ tức giận cộng với lo lắng và nói:

    -Tao đã bảo với chúng mày rồi mà xương cốt của người ta thì đừng có mà đụng đến, có mấy tàu trước đổ ở đây toàn bị vong của nó trêu suốt cứ đêm đêm là nó lại đứng ở mũi tàu cười the thè trêu người ta. Tàu mình mấy lần trước đổ ở đây nửa đêm tao thấy con Mực cắn mở cửa sổ ra ngó xem có chuyện gì không thì thấy bóng người đứng ngay chỗ bộ xương rồi rời rời tay vào tàu.
    Tao tưởng là ai gọi nên ra mũi xem thế nào, tao gần ra đến nơi thì thấy nó quay đầu lại đi, tao cầm đèn pin dọi vào phía nó thì ko thấy nó đâu nữa. Tao cũng tưởng nó là đứa điên nào rồi dặt dẹo lang thang ra bờ sông thôi, đêm hôm như vậy thì ai dám ra chứ. Con Mực hôm ấy cũng lao xuống sông rồi phi lên bờ đuổi theo, tao sợ nó đuổi rồi cắn người ta nên quát nó quay lại. Sáng hôm sau tao sang tàu thằng đỗ bên cạnh chơi, nó cũng kể y như vậy luôn. Tàu nó có đứa trẻ con tầm 2 tuổi, cứ hôm nào mà tàu đỗ ở đây là cả đêm nó quấy rồi khóc oe oe, dỗ dành thế nào nó cũng ko chịu im. Mẹ nó bảo là có vong vào quở đứa bé nên ra thắp hương đốt vàng và khấn, 1 lúc sau thì đứa bé im hẳn.

    - Chúng mày ít tuổi nên tao nói cho mà nghe, việc của người ta thì kệ người ta, việc mình mình cứ làm, người ta ko làm gì mà mày lại rút đầu người ta ra rồi ném sang chỗ khác thì nó chẳng về nó hành. Thằng Linh mày bốc mộ với bố mày quen rồi thì tầm sáng mai ra gom lại xương, kiếm cái hòm đựng rồi chôn xa xa vệ sông ra. Lần sau chúng mày cấm có nghịch ngợm, đêm nay mày ở nguyên trong tàu cấm được bước chân ra ngoài cửa, nó vẫn đang lai vãng quanh đây để kéo mày xuống đấy. Ko thì lát lên ngủ cùng tao với thằng Duy.

    Cậu Hoan nói xong liền kêu mọi người dìu thằng Linh vào tàu, cậu cùng bác Tiến với anh Tú mang vàng hương ra hẳn chỗ bộ xương để đốt. Thằng Linh đêm nay ra giường em ngủ cùng, thằng này nó vô tư thật nằm 1 lúc đã gáy như sấm rồi. Em cứ nằm nhưng ko sao ngủ được mới lại buồn đái nữa, lúc tối làm 3 4 chai bia, em mà uống bia là cứ 1 lúc là phải đi vệ sinh. Lại phải mở cửa ra ngoài à, nghĩ cảnh ra ngoài cũng hơi sợ sợ, mình mà ra ngoài chẳng may vong bà đó nhìn nhầm tưởng mình là thằng Linh rồi kéo áo lôi xuống nước dìm mình như lúc dìm thằng Linh thì chết cha.

    Nhưng mà thật sự là buồn đái lắm rồi, cứ quay qua quay lại rồi ưỡn người lên để nhịn đái. Cảm giác như là nước đái nó dâng lên tận đầu chim rồi, thở mạnh 1 phát có khi cũng tuôn ra ngay lập tức. Cứ tình hình này nhịn đến sáng làm sao được cơ chứ, rồi chợt nhớ ra vụ lúc chiều, nước đái mình chẳng phải làm cho vong bà đó sợ phải bỏ chạy còn gì. Ma với tà mệt chết đi được, vong nào cũng hiền và dễ thương như vong con Nhung có phải thích ko. Mà lâu lâu con Nhung chả thấy nó lai vãng gì cả, lúc nó mới chôn hay đến thăm mình với con Mực lắm mà, cũng chả nhìn thấy hay nghe thấy con Nhung đâu, mình chỉ cảm nhận được dường như là nó đang ở cạnh mình, rất gần, rất gần. Mới lại nhìn con Mực vẫy đuôi rồi chạy nhảy loăng quăng là biết nó đến mà. Bây giờ có khi con Nhung siêu thoát được rồi chăng, tự nhiên nhớ nó và muốn nó ở đây, ngay lúc này thì tốt biết mấy. Có con Nhung ở đây cho nó ra đánh nhau với vong bà kia, hồi còn sống con Nhung rất hay đi đánh nhau cùng với con My mà, nó mà chết chắc vía cũng linh và hung chả kém gì bà kia đâu.

    Suy nghĩ vẩn vơ 1 lát rồi quyết định chồm dạy mở cửa đi đái, em vừa mở cửa liền tặc tặc lưỡi để gọi con Mực, con Mực nghe thấy phi vào chỗ em đứng, lúc này an tâm hơn phần nào rồi. Mình trong tay đang nắm giữ cả 2 bả bối trừ tà mà, đó là nước đái và con Mực. Thế là yên tâm kéo khoá quần ra đái thôi, đái 1 lúc lâu mới hết cảm giác phê thật. Xong em đóng cửa chui vào giường nằm ngủ tiếp, đang mơ mơ màng màng thì nghe thấy tiếng con Mực sủa um lên ở ngoài mũi, lát sa thấy tiếng bước chân của con Mực, hình như con Mực đang đuổi bắt cái gì thì phải, nghe thấy nó chạy uỳnh uỵch vòng quanh tàu và sủa. Mọi người tỉnh dạy mở cửa ra ngoài ngó thì ko có ai, con Mực đứng ngay chỗ khoang lái và nhìn ra sông cắn như cắn ma. Mãi 1 lúc sau nó mới chịu im, thằng Linh tỉnh ngủ 1 lát rồi nó lại vô tư chùm chăn gáy tiếp, em thì mất ngủ luôn từ đó, nằm im trên giường nghe tiếng sóng nước đánh nhẹ vào mạn tàu dào dạp, tiếng gió thổi qua các lỗ hổng mái tre quanh tàu như đang thổi sáo vi vu vậy, thi thoảng có cục gỗ nào chôi rồi va vào mạn tàu cục 1 tiếng mạnh, rồi tiếng chó sủa của dân ở xa hàng cây số cũng vang vọng đến đây. Trong cái không gian im ắng này, nằm đây dường như có thể nghe thấy mọi thứ thì phải. Em nằm nghe và thiu thiu ngủ lúc nào ko hay, con Mực chắc cũng thôi ko cắn nữa, từ lúc đó đến giờ nó im rồi thì phải. Ko biết là nó vào lái ngủ chưa hay là vẫn nằm ở mũi canh chừng. Trong vòng 1 ngày mà biết bao nhiêu chuyện sảy ra, ngày mai ko biết chuyện tiếp theo sẽ là gì đây?
    Sáng hôm sau mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường, bác Tiến dạy sớm và đi chợ mua thức ăn, thằng Linh với 2 bác khác đang dọn dẹp múc nước rội xung quanh tàu cho trôi sương đọng, cậu Hoan với mấy anh kia thì vẫn nằm trên giường ngủ còn em thì ra mũi ngồi ngáp và hút thuốc. Con Mực hôm qua nó thức cả đêm thì phải, nó phờ phạc chui vào cái ổ trong tàu rồi lăn quay ra ngủ.

    Sau khi ăn cơm buổi xong thì cậu Hoan nhắc lại chuyện đêm qua rồi sai em đi tìm xem có cái gì để đựng xương ko, em loanh quanh tìm cuối cùng cũng kiếm được 1 cái hòm gỗ đựng đồ cũ, to gần bằng cái hòm tôn mà sinh viên ngày xưa hay dùng để đựng đồ đó mấy bác. Hòm có lắp đậy có khoá hẳn hoi mỗi tội hơi bẩn 1 chút, em mang ra ngoài cùng thằng Linh đánh rửa sạch sẽ. Cũng định đi mua 1 cái tiểu cho tử tế nhưng chỗ bán tiểu ở xa lắm, lại ko có xe nữa khênh bộ ra đến đây cũng chết thôi thì dùng tạm cái hòm gỗ này cũng được. Khéo sau này chôn xuống rồi người ta đào thấy nhìn cái hòm lại tưởng hòm kho báu cũng là, mở ra thấy toàn đầu lâu xương sọ thì hay.

    Chuẩn bị xong đâu đấy cậu Hoan sai em với thằng Linh khênh cái hòm cùng vàng hương hoa qủa lên bờ, bác Tiến và mọi người mang xẻng, thùng theo sau. Bác Tiến bày hoa qủa ra đĩa thắp hương và khấn tạ tội, xong đâu đấy thì thằng Linh bắt đầu vào công việc chuyên môn của nó.

    Thật sự là em nhìn cái bộ xương này nó chẳng khác gì khúc gỗ cả, ko thấy có cảm giác gì là sợ hết. Nhìn bộ xương phơi nắng gió lâu ngày nó đã đen lại, cỏ dại mọc tùm lum xung quanh, kiến nó cũng làm tổ luôn ở đó rồi. Bà này chết lâu lắm rồi mà vong vẫn còn lởn vởn chưa siêu thoát được, chắc hẳn là lúc chết oan uổng lắm đây. Hoặc cũng có khi tại thể xác xương cốt chưa được chôn cất tử tế nên vậy, cũng giống như con Nhung ấy. Cầu mong là sau khi làm xong thì bà ấy sẽ siêu thoát, khỏi phải vất vưởng ở cái bãi sông hoang vu để mà chêu chọc, chọc phá người ta như vậy. Và cũng đừng tìm đến để mà làm hại thằng Linh nữa.

    Thằng Linh gom và gỡ dời từng cái xương và chất lại thành 1 đống, nó lấy cái thùng ra sông múc 2 xô nước và mang lại. Nó nhặt từng đoạn cho vào thùng nước lấy tay kì cọ thật sạch, trước tiên là cái đầu lâu, đất nó chui và rính két vào trong nên rửa mãi mới sạch. Thằng Linh đặt cái đầu lâu ở phía đầu tiên trên hòm sau đó là xương sườn cùng với 4 khúc xương cánh tay, do cái thùng nó hẹp lên xương chân và xương chậu thằng Linh xếp trồng lên nhau. Nhìn cũng khá đẹp mắt và sạch sẽ, xong xuôi nó đậy lắp hòm lại và ra rửa chân tay.

    Cậu Hoan cùng mấy anh kia chạy lên bãi ngó quanh để kiếm chỗ nào chôn, nhưng ở đây toàn là bãi ngô và đường đi nên ko chôn được, chôn ở vệ sông thì bằng hoà được vài năm là nó nở xuống sông ngay. 1 lát sau cậu chỉ tay về phía xa xa chỗ cây sung dại cổ thụ, cây sung này to lắm mọc ở giữa 2 bên là 2 bãi ngô, mình nó chiếm lấy 1 khoảng khá rộng. Chỗ cây sung cũng khá cao so với xung quanh, chôn ở đấy thì đẹp thật. Nghe bọn chăn trâu ở bãi nói là cây sung này có ma nên ko ai dám chặt và cũng chả ai dám lại gần nó. Thấy bảo ngày xưa có người treo cổ ở đó chết, sau này có 1 bà điên đi đến cây đa ăn nằm ở đó rồi cũng chết luôn. Người dân sợ nên tầm trưa chả ai dám lại gần, trời có nắng nóng đến mấy cũng ko ai dám ngồi nghỉ ở gốc sung vào lúc trưa và tối.

    Cậu Hoan cũng biết chuyện đó nhưng cậu mặc kệ, cậu bảo ma thì chơi với ma, cho bà này ra cùng nữa cho vui, chỗ này đất cao lại xa bờ sông, chôn 1 thời gian là dễ sung nó ôm vào nước lũ có lên ngập cũng ko lo mất hòm.

    Bọn em đào cách gốc sung tầm 3 4 mét rồi chôn cái hòm xuống, bác Tiến lại thắp hương rồi cùng mọi người trở lại tàu. Tàu đỗ thêm 3 đêm ở đó rồi chạy, 3 đêm đó cũng ko có hiện tượng gì sảy ra nữa, con Mực cũng ko cắn nhằng nữa. Nhưng đêm em nằm ngủ nghe thì có vẻ tiếng chó của người dân trong làng gần phía cây sung sủa nhiều hơn thì phải, chẳng có lẽ bà ấy chuyển vùng hoạt động lảng vảng vào trong làng chêu chọc người ta tiếp. Nếu thật vậy cũng chả sao cả, cho bà ấy đỡ buồn dù sao vẫn khá khẩm hơn so với việc 1 mình lạnh lẽo làm ma ở mé sông.

    Sau này tàu em thi thoảng cũng ghé vào đó đỗ, mỗi lần lên bờ đi chợ em và thằng Linh lại mua ít hoa qủa vàng hương rồi ghé vào đó thắp. Còn hiện tại chỗ đó là 1 công ty gạch tuynel nằm trên rồi, chắc người ta đã chuyển bà ra nghĩa địa khu trong làng.
    HẾT

Chia sẻ trang này